Mã Văn sửng sốt rất lâu mới phản ứng lại: "f*ck f*ck? Oh f*ck."
Lời mới vừa ra khỏi miệng, đã bị Vương Dư Đường liếc qua, hắn nín hết lại lời còn lại.
Đồng dạng không hồi thần còn có Giang Dã, hắn sờ sờ gáy mình một chút, lại nhìn về phía Tống Úc.
Đây là khiêu khích đúng không.
Giang Dã nhìn mặt Tống Úc, đây chắc chắn là khiêu khích.
"Cậu có phải muốn gây sự không…"
Vương Dư Đường tranh thủ đứng ra ngắt lời cậu, ho nhẹ một tiếng nói: "Giang Dã, Tống Úc sẽ ngồi cạnh em trước. Em không ý kiến chứ?"
Tống Úc kéo bàn ra, nhét cặp vào hộc bàn, Giang Dã nhìn ánh mắt tha thiết của Ao Cá*, đè xuống thôi thúc muốn đánh người của mình.
* (Ngư Đường) cách đọc đồng âm với tên Dư Đường của thầy Vương, đều đọc là yútáng. (Nhưng mình sẽ tùy trường hợp mà để Ao Cá hay Ngư Đường)
Trên cả khuôn mặt cậu đều viết tôi có ý kiến, nhưng không có ai nghe cậu, Giang Dã hít sâu một hơi, khoát đồng phục lên người, oán hận nói với Tống Úc bên cạnh: "Quấy rầy tôi ngủ nữa, chờ tan học tôi đánh cậu đấy."
Tống Úc cau mày, nhìn Giang Dã chỉ lộ cái ót bên cạnh.
Hồi học cấp ba, trừ tiết thể dục, những tiết còn lại y gần như chưa từng nghe giảng.
Dù sao có thi thành dạng gì, Giang Bách Xuyên đều là một thái độ với y, mãi mãi chướng mắt y, mãi mãi cảm thấy y là kẻ vô dụng.
Nhưng Tống Úc hiện tại để tay lên ngực tự hỏi, trước khi trùng sinh đi đến nông nỗi kia, trừ trong nhà phá sản vì Cố Hải, chính y thì không có vấn đề sao?
Nếu như cấp ba y nghe giảng bài đàng hoàng, thi vào một trường đại học tốt, sau khi tốt nghiệp kế thừa công ty, có phải nhà y sẽ không đi đến một bước kia không.
Y mím môi nghĩ.
"Được rồi, cũng đừng châu đầu ghé tai nữa," giáo viên chủ nhiệm
- Ngư Đường gõ lên bàn, lại gõ bảng đen: "Nhìn thầy hết coi. Đây là phiếu điểm thi lớp chúng ta, lại là hạng nhất đếm ngược, tự mình xem lại thành tích của bản thân đi."
Giọng Vương Dư Đường khiến Tống Úc hồi thần lại.
Trên bục giảng, giáo viên chủ nhiệm quay đầu, nhấn vài cái trên màn hình đa phương tiện, thành tích lớp xuất hiện trên màn hình lớn.
Tống Úc tìm được tên của Giang Dã bên trên. Ánh mắt vừa rà đến trên điểm, người vừa rồi còn ngủ lúc này thế mà dậy rồi.
Sắc mặt Giang Dã sặc sỡ, gần như không tin nổi: "Tổng điểm của cậu chỉ hơn tôi hai điểm?"
Tống Úc lúc này mới nhìn đến điểm của mình, 340, hai người xếp hạng gần nhau, một trên một dưới.
Giang Dã mới vừa nói xong, lại nhận ra không đúng:
"Cậu một người lớp thực nghiệm, vậy mà điểm thi thấp thế này?" Cậu nắm đồng phục hơi híp mắt: "Chắc không phải cố ý đó chứ?"
Thành tích của Giang Dã không đến nỗi tệ, nhưng cũng chẳng tốt gì mấy. Tống Úc chỉ nhiều hơn cậu hai điểm, một người có thể vào lớp thực nghiệm, cho dù thi lỗi cũng sẽ không trượt nhanh như vậy.
Giang Dã đề phòng lại thăm dò nói: "Cậu chắc không phải là vì giám thị tôi đó chứ? Vì Cố Hải?'
Nhắc đến tên này, trong mắt Tống Úc thoáng qua vẻ chán ghét.
Y nâng mắt liếc xéo Giang Dã một cái.
Giang Dã bị một cái liếc mắt này nhìn đến gần như sinh ra cảm giác lạnh căm căm: "Ánh mắt này của cậu là gì đây? Con người cậu có tật xấu đúng không."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!