Y nói không lớn, song xung quanh lại yên tĩnh trong nháy mắt.
Có người nhỏ giọng nói: "Giả hả?"
"Gã này công khai bịa đặt? Khoa nào thế?"
"Không phải trường chúng ta nhỉ, cậu xem huy hiệu trường treo trên cặp cậu ta đeo đi, không phải trường kế bên sao?"
Giang Dã không liếc nhìn phía sau thêm một lần, kéo tay Tiểu Dã, đi thẳng về phía trước.
Cố Hải mặt âm trầm gọi người: "Giang Dã, cậu dám đối với tôi như vậy. Cậu dựa vào đâu đối xử với tôi như vậy."
Tịch Văn Lạc đứng bên cạnh, phì một tiếng: "Đệt, tên cặn bã như mày còn không biết xấu hổ mà kêu gào."
Cậu ta dám chừng đã không ưa Cố Hải lâu rồi, trực tiếp đứng trên bậc thềm bồn hoa bên cạnh, nói với những người hóng hớt bên cạnh: "Mọi người, chính là gã này, suốt hai năm đại học ăn của bạn cùng phòng tôi, uống của bạn cùng phòng tôi. Bây giờ thế mà còn không biết xấu hổ bịa đặt. Chỉ là một gã đào mỏ, nói cậu ta ăn bám cũng hời cho cậu ta rồi. Tôi phi."
"Hóa ra là thế, tôi đã nói bạn cùng phòng của cậu trông không giống loại người này mà."
"Cút khỏi trường chúng tôi."
"Cút đi."
Cố Hải chưa bao giờ bị nhục nhã như vậy, mặt âm trầm nhìn người xung quanh: "Đám con cháu nhà giàu các người có mặt mũi gì nói tôi. Tôi thuộc đại học Khoa học Tự nhiên bên cạnh. Các người thì sao, một đám học dốt, trừ trong nhà có chút tiền thì còn được gì."
Trong hỗn loạn không biết là ai, cầm dưa hấu mình chưa ăn hết, chọi về phía Cố Hải.
"Vậy mày đến trường chúng tao làm gì, còn không mau cút đi."
Tịch Văn Lạc đứng một bên xem đến thế là đủ rồi, vẫn lần đầu nhìn thấy loại người này trong hiện thực.
Cậu đột nhiên cảm thấy bạn cùng phòng của mình có lẽ trước kia thật sự mắt có chút vấn đề.
……
Tiểu Dã bắt đầu từ vừa rồi, cả người đã hơi ngơ ngác, mãi cho đến khi bị Giang Dã kéo đi ra ngoài một đoạn, cậu mới lấy lại tinh thần.
"Đại Dã."
Giang Dã không nói lời nào, chỉ vẫn luôn đi về phía trước.
Nhìn sườn mặt và đôi môi mím chặt của y, Tiểu Dã đã biết Giang Dã giận rồi.
Hơn nữa là giận cậu.
Tiểu Dã thừa nhận vừa rồi mình quả thật có chút l* m*ng, nhưng nhìn thấy Cố Hải dạng chó kia, cậu căn bản không kiềm chế được tính tình của mình.
Xong đời.
Thế này dỗ kiểu gì giờ.
Cậu một tay khác hơi sờ mũi, chợt nhìn thấy đốt xương ngón trỏ mình rách một miếng da, hẳn do vừa rồi lúc đánh Cố Hải không cẩn thận bị thương.
Cậu khẽ đảo mắt, vờ vịt sh một tiếng.
Giang Dã bước chân hơi dừng, song vẫn tiếp tục đi về phía trước.
Tiểu Dã kéo tay Giang Dã nói: "Đại Dã, tay tôi đau. Đi chậm một chút nha."
"Đau chết cậu luôn đi," Giang Dã im lặng vài giây mới lên tiếng, nhưng bước chân lại ngừng lại.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!