Chương 55: Xuyên đến tương lai cướp chính mình (4)

Giang Dã quên mình đi về ký túc xá như thế nào.

Nhưng y có thể cảm nhận được đôi mắt ấy vẫn luôn nhìn mình.

Tịch Văn Lạc đứng trên ban công, nghe thấy tiếng mở cửa thì quay đầu lại: "Đệt, Giang Dã, cậu bước xuống từ chiếc xe sang kia? Đó là ai thế."

"Không quen." Giang Dã nói.

Tịch Văn Lạc à một tiếng.

Không quen.

Cậu lòng nói không quen vậy sao chiếc xe đó vẫn luôn chờ cậu lên lầu rồi mới rời đi.

Đương nhiên cậu không hỏi câu này.

Làm một bạn cùng phòng đủ tư cách, in sâu nhớ kỹ một chuẩn tắc, không nên hỏi thì đừng hỏi.

Giang Dã vào phòng, đưa tay cởi mũ lưỡi trai xuống.

Mùi rượu trên người khiến y rất khó chịu, dứt khoát cầm quần áo vào phòng tắm tắm luôn.

Nước rơi lên mặt, Giang Dã vuốt tóc, không khỏi lại nhớ tới hình bóng quen thuộc ấy, còn có lời nói lúc gần đi.

Cậu ta là ai, rốt cuộc muốn làm gì?

Còn có câu kia, vì y, rốt cuộc là có ý gì.

Giang Dã mới vừa tắm rửa xong, Cố Hải đã gọi đến, Giang Dã hơi nhíu mày, song vẫn nhấn nút nghe.

"Giang Dã, cậu ở đâu, sao tôi không nhìn thấy cậu."

Giọng Cố Hải mang theo men say, dường như cách màn hình cũng có thể ngửi thấy mùi rượu.

Giang Dã: "Tôi ở ký túc xá."

"Ký túc xá?" Cố Hải nói: "Cậu thế mà không tiễn tôi về. Tôi cũng uống thành vậy rồi cậu cũng không tiễn tôi về."

Trong ký túc xá yên tĩnh, giọng nói trong điện thoại đặc biệt rõ ràng, Giang Dã nhíu mày không hề giãn ra, y nói: "Cậu uống say rồi. Có việc ngày mai nói."

"Không được, tôi cứ phải nói hôm nay," Cố Hải nói to: "Tôi nhịn cậu đã lâu rồi Giang… Dã. Đính hôn được nửa chừng thì cậu chạy, tôi cũng không nói gì, cả ngày hôm nay cậu cũng không để ý tôi, Giang Dã, tôi hỏi cậu muốn làm gì. Lúc ấy tôi comeout có phải cũng vì cậu không?"

Giang Dã ngước mắt liếc nhìn Tịch Văn Lạc bên cạnh.

Tịch Văn Lạc cực có mắt nhìn nói với Giang Dã: "Các cậu nói chuyện đi, tôi nghe nhạc."

Nói rồi cầm tai nghe bên cạnh đeo lên đầu.

Giang Dã cầm điện thoại quay người, giọng lạnh xuống: "Tôi nói, ngày mai nói tiếp."

Cố Hải nói cao giọng: "Tôi nói ngay hôm nay."

Giang Dã cảm thấy trong đầu lại bắt đầu rối loạn, y không thích kẻ say xỉn, không thích người uống rượu xong rồi gây sự, trầm mặt vừa định cúp máy luôn, bên kia truyền đến tiếng mở cửa.

Cố Hải: "Giang Dã, mẹ nó hôm nay cậu cần phải cho tôi ---"

Nói còn chưa dứt lời, thì nghe thấy một tiếng vật nặng va chạm, tiếp theo thì im bặt.

Giang Dã dừng một chút, gọi một câu: "Cố Hải?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!