Ba năm sau.
Giang Bách Xuyên tuy không khôi phục đến tình trạng sức khỏe lúc trước, nhưng ngồi xe lăn giao tiếp và ăn cơm cũng không vấn đề, bác sĩ nói có thể khôi phục được như vậy đã không tệ.
Giang Dã thỉnh thoảng sẽ trở về nhìn ông lúc không có tiết ở trường.
"Tiểu Tống?"
Ông thật ra muốn hỏi Tiểu Tống đâu.
Nhưng bởi vì di chứng, Giang Bách Xuyên nói chuyện rất chậm, nhưng ông lại quá mức muốn mặt mũi, cho nên không nói chuyện dài dòng được, mở miệng chỉ nói mấy chữ.
Không biết còn tưởng ông rất kiêu kỳ.
Giang Dã biết ông lão tính tình ra sao, không nói thêm gì, chỉ nhấc chân bắt chéo ngồi trên ghế bên cạnh.
"Tống Úc là con trai ruột của người," Giang Dã nhướng mày nói: "Con là nhặt được đúng không."
Giang Bách Xuyên nhìn cậu với vẻ không nóng không lạnh, đúng lúc này, cửa phòng giám hộ được gõ hai cái.
Trợ lý công ty cầm tài liệu đi vào, Giang Bách Xuyên thu mắt, vô thức giơ tay với trợ lý tiến vào, định cầm tài liệu đến.
Trước kia đều là lưu trình này.
Kết quả mấy người kia chỉ nhìn ông một cái, nói câu chào sếp Giang, rồi lập tức đi về phía Giang Dã.
"Sếp Giang nhỏ, cậu xem tài liệu này rồi ký tên nhé."
Giang Dã cầm tài liệu nhìn vài lượt, tay vung lên, ký xuống đại danh như chó bò của mình, chờ nhóm trợ lý đều đi ra ngoài, thì nhìn thấy Giang Bách Xuyên thổi râu trừng mắt nhìn cậu.
Giang Dã lập tức cười.
Hai cha con họ bây giờ một người như thằng con bất hiếu mưu triều soán vị, một người như Thái Thượng Hoàng bị kiểm soát, cộng thêm chiếc xe lăn này, quả thực càng giống hơn.
"Nếu không ông già ngài bây giờ thoái vị luôn đi."
Tống Úc từ cửa đi vào, ánh mắt dừng trên mặt Giang Dã, nhìn cậu cười, khó hiểu hỏi: "Thoái vị gì?"
Giang Dã lập tức đứng dậy, đi về phía Tống Úc: "Cậu nói chuyện xong với viện trưởng rồi? Thế nào, cậu đến không? Không phải nói viện trưởng chỉ tên bảo hy vọng cậu đến bệnh viện này à?"
Ba năm trôi qua, hai người vóc dáng cao hơn trước đáng kể, đặc biệt là Giang Dã, khí chất hỗn thế ma vương kia trên người càng ngày càng nặng.
Nhưng chính hỗn thế ma vương này vừa nhìn thấy Tống Úc, móng vuốt trên người liền biến thành xúc tu bạch tuộc, dính chặt vào người ta.
Giang Bách Xuyên nhìn dáng vẻ mất giá kia của con trai mình, tức giận đến nỗi dời mắt đi, hừ lạnh ra một hơi từ trong mũi.
"Tiền đồ." Ông nói.
"Ừm," Tống Úc liếc nhìn Giang Dã, lại nhìn thoáng qua Giang Bách Xuyên: "Bao trọn chi phí kỳ thực tập, miễn hết phí chỗ ở."
Giang Dã biết sinh viên y bọn họ thực tập không chỉ không có tiền lương, có số sinh viên rời nhà xa còn phải tự mình trả tiền thuê nhà.
"Đây không phải nên à? Ông già kia sớm vậy đã đào người rồi," Giang Dã nói: "Điềm Điềm, nếu không cậu đừng đến đây làm trâu ngựa. Theo tôi lăn lộn là được."
Tống Úc không nhanh không chậm liếc xéo cậu một cái: "Theo cậu lăn lộn cậu nuôi tôi?"
"Tôi nuôi cậu mà," Giang đại thiếu gia làm trò ngay mặt Thái Thượng Hoàng trong nhà, rất là hào phóng nói: "Tôi chia cậu một nửa cổ phần công ty được không, cậu cứ đến công ty tôi đi."
Tống Úc nhìn cậu, cảm thấy Giang Dã càng ngày càng ngang ngược, sau khi cánh cứng, mỗi ngày tới thách thức với Giang Bách Xuyên.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!