Người nhà không thể ở lại trong phòng chăm sóc đặc biệt ICU, chỉ có thể vào đó một tiếng giữa trưa hoặc chiều.
"Ông ấy thật sự vẫn không tỉnh lại sao?" Giang Dã ngơ ngác hỏi.
Ngày thường cậu thấy Giang Bách Xuyên đã phiền, bây giờ lúc nhìn ông nằm trên giường bệnh, trong lòng rồi lại dâng lên nỗi buồn khó hiểu.
Tống Úc không biết hình dung tâm trạng của mình như thế nào, có lẽ vì từng trải qua một lần, bây giờ đã chết lặng rồi, y cũng không biết nói với Giang Dã như thế nào.
Trên hành lang yên tĩnh, điện thoại của Giang Dã vang lên một lúc lâu, cậu lại vẫn không nhúc nhích như không nghe thấy.
Tống Úc nói: "A Dã, điện thoại."
Hàng mi Giang Dã hơi động.
Sau một lúc lâu máy móc cầm lấy điện thoại, cậu thậm chí không nghe đối diện đang nói gì, mở miệng nói: "Tiền của các người sẽ trả cho các người."
Nói xong, thì cúp máy.
Tiếp theo lại có cuộc gọi đến, Giang Dã lặp lại lời trên.
Tống Úc nhìn đau lòng, sau một lúc lâu mới lên tiếng: "Cậu định làm sao?"
Giang Dã nói: "Công ty hết tiền rồi, thật sự không được thì thế chấp nhà trước."
Căn nhà nằm ở khu biệt thự, ít nhất còn có thể thế chấp thêm mấy khoản tiền.
Tống Úc siết chặt ngón tay.
Tất cả phát triển dường như lại giống hệt lúc trước.
Tại sao rõ ràng đã thay đổi vận mệnh, đã chọn một con đường khác, còn sẽ như vậy.
Thậm chí tất cả mọi thứ đều đè lên người Giang Dã 18 tuổi.
"Người nhà của Giang Bách Xuyên, người nhà của Giang Bách Xuyên," có bác sĩ gọi một tiếng trên hành lang: "Có kết quả kiểm tra rồi, lại đây một chút."
Tống Úc sửng sốt, tiếp theo đứng dậy định đi qua.
Giang Dã lại không nhúc nhích.
Tống Úc quay đầu lại: "Giang Dã?"
Giang Dã lúc này mới hoàn hồn, đi về phía văn phòng bác sĩ.
"Dựa theo kiểm tra sâu hơn," bác sĩ cầm tấm phim cho họ nhìn một lần: "Kết quả cho thấy não xuất huyết là kết quả chủ yếu tạo thành thương tích lần này."
Tống Úc không có chút bất ngờ nào với những lời này, giống hệt với cuộc trò chuyện trước cùng y khi trùng sinh.
"Vì sao?" Y nghe thấy Giang Dã hỏi.
Tống Úc cũng có thể đọc ra câu trả lời của bác sĩ: "Cảm xúc kích động, cao huyết áp, mệt nhọc quá độ."
Giang Dã rũ mắt, Từ Ái Nhã ôm tiền của công ty bỏ trốn, Giang Bách Xuyên có huyết áp cao. Lần này xảy ra chuyện này, dường như hết sức bình thường.
Bác sĩ nói tới đây, tạm dừng một chút, tiếp theo nhìn về hai người hỏi: "Các cậu ai là người nhà của Giang Bách Xuyên."
Tống Úc vừa định lên tiếng, lại chợt nhớ ra bây giờ y không phải Giang Dã.
Giang Dã nói: "Tôi."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!