"Hôm nay cậu sao vậy?"
Tống Úc nhìn Giang Dã hôm nay vẫn luôn mất hồn mất vía, hỏi.
"Có hả?" Giang Dã quay đầu nói: "Không có nhỉ?"
Tống Úc hơi rũ mắt: "Nếu không cậu nhìn lại xem cậu viết gì trên bài kiểm tra?"
Giang Dã cúi đầu liếc nhìn, chỉ thấy trên bài kiểm tra bị cậu vô thức vẽ vài thứ lộn xộn, chỉ mỗi cột tên kia, chữ Dã () cũng chưa viết xong, mới viết Giang Lý ().
"Đổi tên khi nào?" Tống Úc hỏi.
Giang Dã hơi dừng bút, cánh tay chống ra sau nói: "Đây không phải sắp thi rồi à, có chút căng thẳng, học kỳ này đã sắp kết thúc rồi, chờ sau khi xong học kỳ này, chỉ còn lại hơn một trăm ngày."
Cậu biết khác thường mình biểu hiện ra, chắc chắn không thể gạt được Tống Úc.
Mình mãi mãi không thể giấu được mình.
"Cậu cũng sẽ căng thẳng?" Tống Úc hơi buồn cười liếc cậu một cái: "Tôi tưởng cậu nhiều tiền, sẽ không căng thẳng vì kỳ thi bình thường này."
Giang Dã ngón tay hơi dừng, trong tay cầm bút nói: "Căng thẳng chứ, dù sao tôi còn phải thi cùng trường với cậu mà."
Tống Úc nhìn cậu một cái, không biết tại sao luôn cảm thấy Giang Dã có chút không đúng.
Y ngẫm nghĩ chuyện xảy ra trong khoảng thời gian này, lại xác thật không có chuyện khó chịu, có lẽ là căng thẳng vì sắp thi thật.
Tống Úc không để trong lòng.
Cho đến tan học, Tống Úc thu dọn cặp sách: "Mẹ tôi bảo cậu hôm nay về với tôi, nói muốn làm sủi cảo cho cậu ăn."
"Sủi cảo à," Giang Dã nói.
"Ừm," Tống Úc nói: "Thuần thủ công, bà ấy nói lúc cuối năm cậu không ăn được, hôm nay bù lại cho cậu."
Giang Dã dừng một thoáng, rối rắm có nên đi hay không.
Dì có đôi khi cũng sẽ nấu sủi cảo ăn, hơn nữa bao vỏ mỏng nhân nhiều, ăn ngon thì ngon, nhưng không có gì khác với sủi cảo của nhà hàng sang trọng, Giang Dã luôn cảm thấy thiếu chút gì đó.
Sau này cậu cảm thấy, có lẽ chính là thiếu bầu không khí náo nhiệt của người một nhà ngồi quây quần bên nhau.
Nhưng –
Giang Dã từ đêm qua gặp Trang Từ Tuyên, đã bắt đầu tâm thần không yên. Cứ mỗi vài giây đều phải nhìn điện thoại một lần.
Nhưng mãi cho đến giờ, bên Giang Bách Xuyên cũng không có bất kỳ tin tức gì.
Có lẽ Trang Từ Tuyên lừa cậu, căn bản không gửi ảnh đi.
Giang Dã trong lòng ôm may mắn, gắng giả vờ trấn định cong cong mắt với Tống Úc: "Được ---"
Còn chưa nói hết chữ 'được', điện thoại khẽ vang lên, Giang Dã vô thức cúi đầu, nhìn ghi chú cậu đặt cho Giang Bách Xuyên trên điện thoại, Lão bảo thủ nghiêm túc cứng nhắc không biết thay đổi, cả người cứng đờ.
Lão bảo thủ nghiêm túc cứng nhắc không biết thay đổi: "Cút về đây."
Giang Dã sầm mặt.
"Sao vậy?" Tống Úc nói: "Cậu có đi không?"
Giang Dã cầm điện thoại, thu cảm xúc trong mắt, nói với Tống Úc: "Hôm nay thì không đi, hôm nào nhé, ông già kêu tôi về nhà."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!