Những lời này như tiếng sấm nện vào lòng Tống Úc.
Thế nên trái tim trong lồng ngực ấy cũng bị nện cho bỗng khẽ nhảy lên.
Y như tên nhóc choai choai 17-18 tuổi lần đầu tiên được người tỏ tình vậy, tức khắc hoảng loạn hẳn.
Tại sao?
Giang Dã đã biết mình tồi tệ như vậy, cuộc đời giống như bùn lầy, tại sao còn sẽ thích y.
Tống Úc không rõ nổi, y đã sớm không tin trên thế giới còn có hai chữ tình cảm gì. Trước kia tình cảm của Giang Bách Xuyên và mẹ y cũng rất tốt, y từ lúc nhỏ đã cho rằng họ rất yêu nhau.
Mãi cho đến mẹ y qua đời, Giang Bách Xuyên chẳng quá ba năm, đã đưa người phụ nữ khác về.
Cho nên Tống Úc không tin thích, không tin tình yêu.
Thế nên y quên mất người đối diện là chính mình.
Yêu bản thân là bản năng vô điều kiện của con người.
Và thiên vị một cách trắng trợn.
Lúc cửa phòng bệnh được đẩy ra, Tống Úc nhanh chóng lùi sang một bên như trốn tránh.
Vương Dư Đường rảo bước tiến vào phòng, mơ hồ cảm nhận được không khí có chút không đúng, nhưng cũng không nghĩ nhiều, thầy nhìn sang Giang Dã nói: "Nhãi ranh, mới vừa thi được thành tích tốt đã gây chuyện cho thầy có phải không."
Nói xong, thầy lại hơi nhíu mày: "Em không ngoan ngoãn nằm trên giường bệnh, chạy xuống để làm gì?"
Tống Úc cúi đầu.
Giang Dã hơi sờ mũi, quay về trên giường bệnh.
Tống Úc nhìn về phía Ngư Đường nói: "Bên Cục Cảnh Sát…"
Ngư Đường rất bao che cho con, nhớ tới việc này là tức: "Mệt thầy lúc trước còn tưởng nó là một học sinh ngoan, kết quả tên nhóc Cố Hải kia chết sống không thừa nhận là nó khiến Giang Dã bị thương, cảnh sát lấy video giám sát ra, chỉ cho nó xem, thì nó gào lên nói là Giang Dã cố ý."
Giáo viên chủ nhiệm lớp Ba và Ngư Đường cùng đến Cục Cảnh Sát, còn có mẹ Cố Hải.
Mẹ Cố Hải vẫn luôn ở bên cạnh khóc, nói con trai mình tuyệt đối không làm ra loại chuyện này, con của bà ta thật thà đến vậy.
Cho đến khi cảnh sát lấy theo dõi, cho bà ta nhìn rõ ràng.
Ra tay trước là Cố Hải, động dao trước vẫn là Cố Hải, Giang Dã chỉ đỡ vài cú đấm và đánh mấy cú vào người Cố Hải khi tránh né dao vung đến.
Tống Úc liếc nhìn Giang Dã một cái, Giang Dã nhàn nhã nằm trên giường bệnh, lén nháy mắt với y.
Tống Úc nhanh chóng dời mắt, nói với Ngư Đường: "Vậy làm sao ạ? Tình huống này."
"Tình huống này rất nghiêm trọng," Ngư Đường thu lại dáng vẻ hiền lành đó giờ, biểu cảm trên mặt trở nên rất nghiêm túc: "Nhà trường hẳn sẽ xử lý đuổi học. Đây đã không phải đơn giản như gây rối đánh nhau nữa, thuộc về có ý định gây thương tích, bên Cục Cảnh Sát phỏng chừng cũng sẽ tạm giam cậu ta mấy ngày."
"Đúng ấy," Giang Dã nói: "Loại người này thật đáng sợ. Lúc ấy em cũng sắp bị hù chết."
Ngư Đường nhìn đại thiếu gia nằm trên giường bệnh không hề ý thức được vết thương sâu thêm vài phần nguy hiểm cỡ nào, vừa định mở miệng răn dạy cậu vài câu.
Tống Úc lạnh giọng nói với Giang Dã: "Cậu câm miệng."
Một tiếng này rất dữ dằn. Không chỉ Giang Dã, Ngư Đường đều cũng nín thinh.
Thầy thật sự không ngờ học sinh ngoan nói chuyện sao cũng hung dữ như vậy.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!