Giang Dã há miệng rất nhiều lần, cậu nhìn vào mắt Tống Úc, dường như cả người cũng bị lây nhiễm, có phần buồn nói: "Cậu là vì từ chối tôi, cố ý lừa tôi à?"
Tống Úc mắt nhìn cậu.
Cứ vậy lẳng lặng nhìn cậu.
Giang Dã thì nói không nổi nữa, đủ kiểu chung đụng với Tống Úc trước kia hiện ra từng chút một.
Biết sở thích của cậu.
Biết thứ cậu muốn nhất suốt tám năm từ mười tuổi đến 18 tuổi.
Thói quen viết chữ của hai người, thậm chí phương thức tư duy làm bài gần như hoàn toàn tương đồng.
Đây đó đều không phải do cậu không tin.
Giang Dã ngón tay nhéo nhẹ sống mũi, làm sao cũng không ngờ được, giữa cậu và Tống Úc là kiểu quan hệ này.
"Tôi…" Giang Dã khó khăn nói: "Cậu làm sao thành Tống Úc. Lúc ấy cậu bao nhiêu tuổi."
Việc này không có gì không thể nói, Tống Úc nói: "Hai mươi lăm. Lớn hơn cậu bảy tuổi."
Giang Dã không nói, cậu không biết làm sao hỏi Tống Úc lúc ấy chết như thế nào, bây giờ trong đầu cậu rối bời.
Cậu xoay người nói: "Thật xin lỗi, bây giờ có lẽ tôi cần yên lặng một chút."
Tống Úc ừ một tiếng.
Giang Dã vác cặp, đi ra cửa, cậu hơi cúi đầu, nhìn không ra được cảm xúc thế nào. Chỉ cảm thấy trống rỗng, mọi âm thanh xung quanh đều im lặng.
Tống Úc thu lại ánh mắt, đứng trong lớp học ngập tràn ánh hoàng hôn, ánh sáng không chói mắt, chỉ cảm thấy cô đơn.
Chuyện khó tin như vậy, đặt trên người bất kỳ ai cũng sẽ cảm thấy không thể tin nổi nhỉ, duy nhất có hơi đáng tiếc là, sau này sau khi đến trường, hai người có lẽ sẽ thành người xa lạ.
Giang Dã đến lớp thực nghiệm, y ở lại lớp chín, sau này xác suất chạm mặt trong trường cũng sẽ không lớn lắm.
Đây chẳng phải điều y muốn nhìn thấy ư.
Vậy bây giờ sao lại cảm thấy, có chút buồn chứ.
Tống Úc xách cặp đi ra cổng trường, y đi vài bước, nhìn thấy Mao Mao mặc đồng phục nhân viên khuân vác đang chờ y ở cổng trường.
Thấy y đi ra, Mao Mao mắt hơi sáng rực lên: "Điềm Điềm!"
Tống Úc nhíu mày đi sang: "Sao vậy? Xảy ra chuyện gì?"
"Không có việc gì," Mao Mao nói với vẻ mặt mang theo một chút hưng phấn: "Chính là hôm nay chuyên gia ở bệnh viện thành phố xem xét tình huống của mẹ tôi, nói có khả năng khôi phục, tuy không khôi phục được như người bình thường, nhưng xác suất nói chuyện được vẫn rất lớn."
Tống Úc nhìn dáng vẻ mặt mày hớn hở của Mao Mao, dường như lại thấy được dáng vẻ lúc không có áp lực của cậu ấy ở trường, giữa mày y cũng giãn ra.
Hai người cùng đi về.
Mao Mao gãi gãi đầu nói: "Tôi đến tìm cậu là vì nhìn thấy thư giáo viên chủ nhiệm viết cho tôi."
Giáo viên chủ nhiệm lớp Ba tên là Hồ Xuân Lệ, là một nữ giáo viên chưa kết hôn duy nhất ở trường họ.
Phần lớn thời gian mỗi ngày của cô đều ở trường, cả người cũng là một dáng vẻ nghiêm túc trưởng thành, thật ra cũng chẳng qua mới vừa ba mươi tuổi.
Hồ Xuân Lệ nói với Mao Mao trong thư:
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!