Tống Úc bị lời nói đột ngột của Giang Dã dọa cho rồi, y mắt nhìn chăm chú vào mình lúc trước một lúc lâu, tự nhận là rất hiểu biết người nọ, thế mà không biết cậu tại sao đột nhiên thốt ra những lời này.
Y suy nghĩ vài giây, gần như mang theo phản xạ có điều kiện đề phòng hỏi: "Cậu có phải còn thích Cố Hải không?"
Nhưng những lời này hỏi ra miệng, y liền cảm thấy không đúng, hôm nay Giang Dã rõ ràng mới vừa đánh nhau với Cố Hải.
"Tại sao đột nhiên hỏi vậy." Tống Úc lại nói.
Giang Dã làm sao cũng không ngờ được Tống Úc là phản ứng này, thiếu gia tuy không cha yêu không mẹ thương, nhưng điều kiện gia đình giàu có, nhìn từ góc độ của người khác, cuộc đời này gần như coi là xuôi gió xuôi nước.
Giang Dã cũng quả thật chưa từng chịu suy sụp lớn nào, điều này cũng dẫn đến việc cậu không giấu được chuyện gì, có chuyện gì nói thẳng.
Thích chính là thích.
Đây không có gì ghê gớm.
Nhưng Tống Úc không khác gì dội cho cậu một chậu nước lạnh, Giang Dã nhìn Tống Úc một lúc lâu, rốt cuộc không nhịn được, hỏi ra miệng: "Tại sao cậu vẫn luôn nhắc đến Cố Hải?"
Tống Úc trong ánh mắt ghét bỏ của Giang Dã, xác định cậu không hứng thú với Cố Hải. Y không tiếp tục đề tài này, một lần nữa đeo cặp lên, trả lời câu mới nãy của Giang Dã.
"Không có quyết định này."
Y chỉ muốn thấy Giang Dã thi đậu đại học, đi lên một con đường hoàn toàn trái ngược với mình, đến nỗi mặt khác, Tống Úc không có nghĩ đến.
Giang Dã nhíu mày: "Tại sao?"
Tống Úc nhìn thoáng qua Giang Dã, lại rũ mắt: "Bởi vì bất luận kẻ nào cũng không đáng tin, cuối cùng đều chỉ một mình mình thôi."
Tống Úc nghĩ, có lẽ đời này mình cũng không thể thành lập quan hệ thân mật nào với ai khác.
Lúc y nói lời này, gần như nhìn không ra cảm xúc gì, nhưng lòng Giang Dã lại hơi chùng xuống, không hiểu sao sinh ra một nỗi buồn.
Cậu cảm thấy lúc này Tống Úc đột nhiên cách cậu rất xa, vẻ trầm lắng chết chóc bị y cố tình thu lại trước kia, luôn trong lúc lơ đãng lộ ra đâm một nhát.
"Cậu ---"
Giang Dã há miệng, lại không biết phải nói gì.
Tống Úc đã xoay người nói: "Đi thôi."
Còn một tháng nữa sẽ đến thi giữa kỳ, kỳ thi lần này sẽ phân lớp, lần này không thể trì hoãn tiếp nữa.
Đến khách sạn mãi cũng không phải cách, phòng suite cặp đôi trong khách sạn đã để lại bóng ma tâm lý cho thiếu gia rồi. Giang Dã quyết định vẫn đến nhà cậu, Trang Từ Tuyên dù sao cũng không xuống lầu.
Chỉ là thiếu gia quyết định sai rồi, hai người mới vừa vào cửa, vừa vặn Trang Từ Tuyên xuống lầu.
Tống Úc không có cảm giác bao lớn với người này, cúi đầu chuẩn bị lên lầu, Giang Dã cũng không định phản ứng, nhưng Trang Từ Tuyên lại như người không biết nhìn sắc mặt, gọi người lại.
"Em trai? Người kia là ai thế, không giới thiệu à?"
Lúc không có mặt Giang Bách Xuyên, hắn ta lười phải giả làm bé ngoan, ánh mắt quái lạ nhìn bọn họ.
Giang Dã liếc hắn một cái: "Liên quan đếch gì đến anh."
"Quả thật chuyện không liên quan đến tôi," Trang Từ Tuyên cười ánh mắt rơi lên Tống Úc: "Tiểu Dã, cậu đối với bạn học này....." Hắn dừng một chút, mới bổ sung câu nói kế tiếp.
"Không trong sạch đúng không."
Giang Dã sửng sốt, đẩy Tống Úc lên lầu, mắng câu đồ thần kinh rồi nhốt người ngoài cửa.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!