Chương 33: (Vô Đề)

"Vừa nãy anh mày ở bên ngoài, tao không thấy. Mày đi xuống đi."

Giọng Giang Bách Xuyên truyền tới từ đầu kia điện thoại.

Giang Dã đáp qua loa một câu rồi cúp máy, vỗ vỗ mặt mình, cầm điện thoại xuống lầu.

Trang Từ Tuyên quả nhiên ở dưới lầu, thấy cậu xuống, ánh mắt phức tạp nhìn cậu một cái: "Vừa rồi cậu vào phòng tôi?"

"Tôi vào phòng anh làm gì," Giang Dã khó chịu liếc hắn một cái: "Còn chưa đi lên điện thoại đã reo rồi."

Cậu cũng không biết tại sao mình chột dạ không nói lời thật.

Giang Bách Xuyên ngắt lời hai người bảo: "Được rồi, hai anh em các con có nói gì thì ra ngoài tới chỗ rồi nói tiếp."

Giang Dã không nói chuyện, cúi đầu đi về phía trước, tay lại gắt gao siết chặt điện thoại.

Chầu cơm này Giang Dã ăn chẳng mùi vị, cậu lướt xem điện thoại, nhìn avatar của Tống Úc, nếu là trước đây thì chắc chắn phải đi quấy rối một phen, hiện giờ lại không biết xuất phát từ nguyên nhân gì mà nhanh chóng lui ra.

Giang Bách Xuyên gõ gõ bàn: "Ăn cơm thì cất hết điện thoại vào."

Trên bàn cơm không ai khác, đều là số họ hàng bên phía Giang Bách Xuyên.

Những gương mặt đó trông quen quen, Giang Dã cũng chẳng có thể gọi được tên một ai.

Giang Dã cất điện thoại một cách không tình nguyện, có người đáp lời: "Tụ hội trước đây chưa từng thấy Tiểu Dã, tôi nghe nói mấy lần thi này Tiểu Dã thi rất tốt, được đặc biệt khen ngợi?"

Giang Bách Xuyên nói: "Tốt gì chứ, cũng chỉ như vậy."

"Sao đả kích đứa nhỏ thế," Từ Ái Nhã ở bên cạnh giả vờ giả vịt nói: "Thành tích kia của Tiểu Dã trước đây so với hiện tại, đã là tiến bộ rồi. Từ Tuyên của chúng ta thì chưa từng tiến bộ nhiều như vậy."

"Thành tích của Từ Tuyên đã tốt rồi," Giang Bách Xuyên nói: "Nào còn không gian tiến bộ."

Người lên tiếng ban đầu nịnh hót nói: "Đều là đứa trẻ tốt."

Giang Dã cúi đầu ăn cơm, ghét nhất trên bàn cơm không ăn cơm đàng hoàng, cứ nói này nói nọ.

Đúng lúc này, điện thoại khẽ vang lên.

Giang Dã liếc nhìn một cái, là Tống Úc gửi tới, cậu lập tức đặt đũa xuống, trán tựa trên bàn cơm, lén gửi tin nhắn.

Tống Úc: "Ăn xong rồi?"

Giang Dã: "Chưa, đang nghe mấy lão già kia nói nhảm."

Tống Úc: "Ngày mai có kiểm tra tiếng Anh, đừng quên làm bài tập tiếng Anh."

Giang Dã: "Ngã xuống đất jpg"

Giang Dã: "Cuộc sống không dễ, thiếu gia bán nghệ."

Tống Úc: "Nếu không..."

Giang Dã: "Hửm? Nếu không gì?"

Tống Úc: "Cậu đến tìm tôi làm bài?"

Giang Dã mắt lập tức sáng lên, mới vừa gõ ra một chữ "Được" trên bàn phím, đột nhiên lại nghĩ đến chuyện buổi tối, ngón tay khẽ cuộn tròn.

Cậu xóa "Được".

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!