Tống Úc thuê một bảo mẫu chuyên trách cho Trần Hồng, sáng sớm bảo mẫu sẽ đưa Tống Giai đến nhà trẻ. Như vậy bớt cho Tống Úc không ít chuyện.
Y nhanh chóng rửa mặt xong, một lần nữa nhét sách giáo khoa đi học vào cặp, mặc đồng phục vào, lúc xuống lầu nghe thấy giọng nói quen thuộc gọi một tiếng dưới lầu.
"Tống Điềm Điềm."
Tống Úc ló đầu ra từ gian cầu thang, quả nhiên thấy Giang Dã đã đạp xe đạp đến rồi, cậu phóng khoáng chân chống đất, khoát tay với Tống Úc: "Lên xe."
Tống Úc mặt mày thả lỏng, nghe trong phòng Trần Hồng gọi: "Là Tiểu Dã tới đúng không."
Tống Úc nói: "Đúng ạ."
Sau khi Trần Hồng biết được tiền bồi thường có quan hệ với Giang Dã, vẫn luôn bảo Tống Úc mời người về để giáp mặt cảm ơn cậu.
Tống Úc lại biết tính tình của thiếu gia Giang Dã, giỏi nhất là làm chuyện tốt không để lại tên, sẽ rất xấu hổ với chuyện người khác nói lời cảm ơn, sau khi nói cho Trần Hồng, Trần Hồng càng thích Giang Dã hơn.
"Con hỏi xem Tiểu Dã ăn sáng chưa? Có muốn ăn sáng rồi đi không."
"Cậu ấy ăn rồi," Tống Úc nói: "Mẹ, con đi học đây, thời gian không còn sớm nữa."
Trần Hồng ôi một tiếng.
Trên đường Tống Úc hỏi cậu: "Hôm nay cậu tới trễ thế?"
Thiếu gia nhắc tới tới chuyện này là tức: "Còn không phải mấy ngày nay Trang Từ Tuyên về nhà, mỗi ngày sắm vai cha từ con hiếu với ông già trong nhà."
Tống Úc gỡ cặp từ trên lưng xuống đặt phía trước: "Giang Bách… ba cậu thật sự chỉ bảo cậu đừng cãi nhau với Trang Từ Tuyên? Sống chung thật tốt với mẹ anh ta?"
Y có chút không tin lắm.
Đây không giống như phong cách của Giang Bách Xuyên.
Nhưng nghĩ thì ông cũng không có khả năng nói yêu cầu gì rất quá đáng với con trai ruột của mình.
"Ừ," Giang Dã nói xong dừng một chút, nghĩ nghĩ vẫn nói: "Còn cả ngày thường đến công ty với ổng xử lý chút việc vặt."
Tống Úc ngây người.
Công ty?
Giang Bách Xuyên sao lại đột nhiên bảo Giang Dã đến công ty? Rõ ràng trước đây trước khi tốt nghiệp đại học cũng không hề bảo y tiếp xúc nghiệp vụ công ty.
Vốn còn muốn hỏi thêm, kết quả đại thiếu gia đạp xe như cá gặp nước rầm một tiếng, đụng xe.
Nói chính xác thì, một chiếc xe lùi xe không nhìn đường. Lập tức đâm sầm vào chiếc xe đạp second
-hand của thiếu gia.
Bánh xe đạp lập tức biến dạng, bẹp dúm.
Giang Dã: "…"
Sau cú va chạm chủ xe lập tức bước xuống xem xét, nhìn thấy là một chiếc xe nhỏ tồi tàn không đáng giá, lúc này mới thở phào nhẹ nhõm một hơi.
"Như vậy đi, bạn học nhỏ, tôi cũng rất vội, tôi thấy cậu cũng sắp đến giờ đi học rồi, chúng ta bèn không trễ nải thời gian của nhau. Tôi đền tiền một chiếc xe mới cho cậu luôn, được không."
Đây nếu đặt trên người những người khác, chắc chắn vô cùng vui.
Giang Dã đeo nghiêng cặp, đen mặt nói: "Tôi chỉ muốn chiếc xe này của tôi."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!