Chương 31: (Vô Đề)

Tống Úc đến nhà ma như thường lệ, ở đó đợi đến tan làm, khác biệt duy nhất là ông chủ đã phát tiền lương.

Y đếm đếm, tổng cộng 4500.

Lương nguyên bản là 3000 tệ, nhưng Giang Dã cho y luôn tiền của cậu.

Ông chủ là một Địa Trung Hải trung niên 40 tuổi, nâng tay muốn vỗ vỗ vai y, Tống Úc nhíu mày né đi.

"Tiểu Tống à," tay ông chủ dừng giữa không trung, ho khan một tiếng để che giấu sự xấu hổ của mình: "Tháng này làm việc rất tốt, tháng sau tiếp tục cố gắng làm tốt, chờ lúc cuối năm tăng lương cho cậu."

Lời vẽ bánh nướng to này ít nhất Tống Úc thường nghe.

Y cầm tiền vâng một tiếng.

Ông chủ có lẽ thấy người thái độ thờ ơ, lại lấy ra một xấp tiền trong túi, rất là đau lòng đếm sáu tờ: "Sáu trăm tệ này coi như tiền thưởng của cậu."

Nếu không phải ông chủ biết tình huống gia đình Tống Úc, ông đều phải cho rằng trước mắt là cậu chủ nhỏ từ đâu đến trải nghiệm cuộc sống. Nhân viên khác nhìn thấy 600 (~2tr3) tệ tiền thưởng cũng sắp vui điên.

Tống Úc mặt mày lạnh lùng, lễ phép nói câu cảm ơn.

Ông chủ cảm thấy mình bị nghẹn họng, này sao khác với ông tưởng vậy?

Lúc này điện thoại của Tống Úc khẽ vang lên.

Ông chủ đợi sau một lúc lâu lại lên tiếng: "Đúng rồi, bạn học kia của cậu ---"

Lời còn chưa nói hết, thì thấy Tống Úc cầm lấy điện thoại, không biết nhận cuộc gọi của ai.

"Hôm nay cậu không tới?"

"Ừm, có chút việc."

Mí mắt y khẽ rũ, cúp máy, là sự mất mát mà bản thân cũng không chú ý đến.

Ngẩng đầu nhìn thấy ông chủ còn ở đây, vừa rồi dường như còn nói chuyện với y, Tống Úc lại cau mày nói: "Xin lỗi, vừa nãy chú nói gì thế?"

Ông chủ: "..."

Ông lại tốt tính hỏi một lần, dù sao đó là Thần Tài của ông: "Tôi nói hôm nay bạn học kia của cậu còn đến không?"

Tống Úc nói: "Không đến."

Nói xong y xoay người quay về nhà ma.

Ông chủ nhìn bóng lưng Tống Úc, vô cùng bối rối, gãi gãi đầu.

"Tôi cũng chưa nói gì mà, sao cảm giác còn giận nữa."

Tuổi tác của "ma" khác trong nhà ma đều không lớn, rất là tự quen thuộc, nhìn thấy Tống Úc trở về, tay chống tường lập tức rút đầu về.

Nhưng không nhịn được lòng tò mò, lại nhìn Tống Úc: "Cậu bạn siêu đẹp trai kia của cậu hôm nay không tới làm bài hả."

"Sao lại thế này? Có phải phiền không?"

"Cũng đúng, gắng thời gian dài như vậy cũng không dễ dàng."

"Thật ra chúng ta vừa ra xã hội, thì sẽ mới lạ với những bạn trong trường này, đừng buồn, đây đều bình thường."

Sẽ mới lạ ư.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!