Tống Úc mãi đến ngày hôm sau mới nhớ đến kẻ xui xẻo bị mình cột trong con ngõ kia.
Lúc y thu dọn xong đồ đạc rồi đến, người thế mà còn ở đó. Rạng sáng đổ đợt mưa, gã bị trói cuộn tròn bên cạnh một thùng rác, hoàn toàn không còn khí thế kiêu ngạo của hôm qua.
Người của quán nhỏ bên cạnh dọn hàng đều phải đi qua nơi đó, song chẳng có một ai đếm xỉa gã.
Chủ quán bán hạt dưa ngày hôm qua nhìn gã rồi chửi một tiếng: "Đáng đời. Đồ khốn."
Tống Úc chờ đến khi con ngõ không còn ai mới đi qua đó, gã sẹo nhìn thấy y, rúc chân về sau: "Mày… nhãi ranh này thả tao ra, nếu không tao báo cảnh sát đấy."
Tống Úc không biết loại người này sao không biết xấu hổ nói ra lời như báo cảnh sát này.
Y cầm điện thoại, trực tiếp gọi ra ngoài.
"Vâng, báo án, cùng hội với mấy người kia ngày hôm qua. Hiện tại," y ngẩng đầu liếc nhìn qua cột mốc đường: "Ở bên chợ nông sản."
Nói xong Tống Úc liền rời đi, hôm qua trễ nải cả đêm, bây giờ y phải đi thay ca cho đồng nghiệp ngày hôm qua.
Hôm nay là cuối tuần, người đến nhà ma nhiều gấp đôi ngày thường. Đương nhiên học sinh chiếm đa số.
Tống Úc mới vừa thay xong quần áo đi ra, thì nhìn thấy mấy nữ sinh vừa nhìn y vừa nhỏ giọng thì thầm.
"Người này chính là anh trai nhỏ rất đẹp trai của nhà ma mà các cậu nói à?"
"Các cậu đều nhỏ giọng tí, đừng bị người ta nghe thấy."
"Nghe thấy thì thế nào, vốn dĩ đã trông đẹp mà."
Tống Úc có chút không biết lúc này có nên đi qua đó không, cho đến khi phía sau có người gọi y một tiếng.
"Tống Úc!"
Tống Úc quay đầu lại.
Giang Dã thân cao chân dài, mặc áo ngắn tay màu đen, đội mũ lưỡi trai đen đeo cặp đi đến, vẫy tay với y.
Mười bảy mười tám đúng là lúc lớn người, vóc dáng cao nhanh, cho nên áo phông màu đen có vẻ thùng thình, làm nổi bật vẻ thon gầy đặc trưng của người thiếu niên.
Nữ sinh bên cạnh lại một đợt xôn xao quy mô nhỏ.
"Người này cũng thật đẹp trai, đây cũng là nhân viên công tác của nhà ma à?"
"Không phải đâu, lúc trước chưa từng thấy. Cũng không giống như mới tới, nhưng thật ra giống tìm…"
Ánh mắt các cô nhìn sang Tống Úc, mấy người che môi nở nụ cười.
Tống Úc nhìn Giang Dã: "Tôi đi vào đây."
Giang Dã ngồi xuống chỗ ngồi bên cạnh, gật đầu: "Ừm, tôi ở đây chờ cậu."
Nói rồi, cậu kéo cặp xuống khỏi vai, lấy sách giáo khoa tiếng Anh kẹp bài thi ra.
Nữ sinh bên cạnh: "???"
Không phải, người tốt nhà ai đến nhà ma học chứ.
Giang Dã vốn tưởng mình không học vào khi nghe đủ loại quỷ khóc sói gào trong phòng, kết quả chờ đến khi cậu làm xong một tờ bài thi, duỗi eo, mới nhớ ra mình ngồi trên ghế ở đâu.
Ánh mắt nhìn cậu của người đến nhà ma càng ngày càng phức tạp.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!