Chương 3: (Vô Đề)

Người trong trường đều biết tính tình của cậu chủ, cũng biết gia cảnh của cậu chủ, không mấy ai dám trêu cậu.

Bây giờ Tống Úc cũng dám cướp đồ từ trong tay Giang Dã, chung quanh lập tức phải hít một hơi.

"Cậu ta điên rồi đúng không."

"Người này là ai, các cậu biết không? Trước đây sao không nghe nói về nhân vật này."

Có học sinh mới đến hỏi: "Có chuyện gì vậy? Sao đều kinh ngạc thế."

Người bên cạnh phổ cập khoa học cho cậu ta: "Cậu không quen biết Giang Dã? Khu dạy học mới xây là ba cậu ta quyên tặng đó. Lần trước ba cậu ta tới trường học, cũng là hiệu trưởng và phó hiệu trưởng tự mình tiếp đãi."

"Quan hệ cứng như vậy?"

"Vậy quả thật có hơi không dễ chọc."

Học sinh mới tới nghe xong, lùi lại một bước nhỏ hướng về nơi nguy hiểm, lộ ra ánh mắt kính nể với Tống Úc.

Vậy người anh em này thật đỉnh.

Giang Dã... không, giờ hẳn nên gọi Tống Úc.

Tống Úc bây giờ lại chẳng có tâm trạng để ý ánh mắt của người xung quanh, nhìn chằm chằm mình niên thiếu kia với đôi mắt đỏ hoe.

Giang Dã mười bảy tuổi, lúc này đứng dưới ánh mặt trời, đồng phục cũng không mặc đàng hoàng, khóa kéo mở rộng, treo vắt vẻo trên người, nơi trống còn vẽ không biết là con chữ trẻ trâu gì đó.

"Hỏi cậu đấy." Toàn thân Giang Dã đều lộ ra khó chịu: "Cậu là ai."

Hai mắt Tống Úc càng đỏ hơn, không nói gì, nhưng đôi mắt ấy có thể khiến người ta cảm nhận được cảm xúc của y giờ đang lên xuống rất lớn.

Giang Dã bị trừng đến có chút không hiểu nổi. Cậu cau mày nhìn người trước mắt, không hiểu sao có chút cảm giác quen thuộc.

Cái cảm giác này không thể tả được.

Nhưng cậu chủ nhỏ bây giờ cũng mặc kệ quen thuộc hay không quen thuộc.

Cậu đi đến trước mặt Tống Úc, sầm mặt nói: "Đưa đồ cho tôi."

Tống Úc lại cắn răng lặp lại một lần: "Không được cho hắn ta."

Hai người đứng bên cạnh Giang Dã vây lên: "Mẹ nó nghe không hiểu tiếng người có phải không, muốn bị đánh thì nói thẳng."

Ánh mắt Tống Úc chuyển qua trên người hai người kia.

Hai người kia một người tên Trần Khai, một tên Mã Văn, đã vẫn luôn đi theo y từ lúc vào học cấp ba.

Cùng đi tiệm net, cùng nhau trốn học, cùng đi đánh nhau. Khi đó y cũng thật sự coi bọn họ như anh em, nhưng cho đến khi trong nhà phá sản, điện thoại của Mã Văn không còn gọi được, Trần Khai...

Tống Úc tỉnh thần từ hồi ức, đối với Trần Khai và Mã Văn không có sắc mặt tốt gì, quát người: "Cút, đừng nói chuyện với tôi."

Phía sau lại một loạt tiếng hít ngược.

"Anh em này mới vừa chọc xong Giang Dã, lại đi chọc hai người này, bộ hôm nay uống lộn thuốc à."

"Tôi nhớ rõ người này còn là lớp thực nghiệm."

"Học sinh giỏi lớp thực nghiệm một mình đấu trùm trường? Cậu thật sự đừng nói, rất bùng nổ."

Mã Văn là người nóng tính, vung cánh tay lên sắp sửa đánh: "Tao đệt, mẹ nó mày lặp lại lần nữa."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!