Tống Úc sửng sốt vài giây, nhìn dáng vẻ Giang Dã mới phản ứng lại lời cậu có ý gì.
"…"
Y trước đây quả thật làm việc khoa trương chút, nhưng không nhớ rõ khi nào tự luyến như vậy.
Tống Úc thật sự không biết nói gì, nhìn bóng lưng người đạp xe, nắm lấy cặp: "Cậu nghĩ nhiều rồi."
"Tôi biết chuyện này vạch trần thẳng quả thật có hơi…" Giang Dã túm tóc, còn muốn nói tiếp, ngẩng đầu lại phát hiện Tống Úc căn bản không nghe cậu nói chuyện, không có chút nào lưu luyến mà đi vào hành lang.
Giang Dã: "…"
Tống Úc xách cặp lên lầu, không biết vì sao luôn cảm thấy hành lang hôm nay có đôi phần không đúng. Y cau mày trước lấy chìa khóa ra, mới vừa cắm chìa khóa vào ổ, hàng xóm cách vách nghe thấy động tĩnh bước ra.
"Là Tiểu Tống về rồi đúng không." Ông Trần ló đầu ra hỏi.
Tống Úc dừng lại động tác vâng một tiếng.
Ông Trần lúc này mới bỗng đẩy cửa ra, ông như gặp phải kinh hãi gì: "Tiểu Tống, con về rồi thì tốt, mẹ con đi bệnh viện rồi, con mau đi xem chút đi."
Tống Úc sững người, cảm thấy cả đầu óc đều ong lên.
Ông Trần run rẩy bước ra nói: "Có mấy người đến không biết làm gì, đẩy mẹ con từ trên lầu xuống, chảy nhiều máu lắm, cũng kinh động cảnh sát, nhưng mấy người kia chạy rồi. Con mau đi xem chút đi."
"Bệnh viện nào ạ?"
Tống Úc nghe thấy cổ họng mình vất vả lắm mới phát ra mấy âm.
"Bệnh viện thành phố, bệnh viện thành phố," ông Trần nói: "Xe kia là của bệnh viện thành phố, không sai được, con đi hỏi đi."
Tống Úc cũng chưa kịp nghe hết lời đã xoay người xuống lầu, y cảm thấy máu toàn thân mình đều bị đông lại, cả người như quay về buổi tối ngày Giang Bách Xuyên xảy ra chuyện lúc trước.
Thật vất vả có một chút cảm giác nhà lại sắp bị cướp đi ư.
Là y không xứng đúng không.
Ngón tay Tống Úc chậm rãi siết chặt, móng tay c*m v** thịt cũng không cảm nhận được.
Y chỉ nghe được tiếng ù tai.
"Tống Úc!"
Có người gọi y một tiếng.
Giang Dã?
Giang Dã.
Tống Úc quay đầu khi nghe thấy giọng nói quen thuộc, Giang Dã mặc đồng phục đứng bên cạnh xe đạp, tò mò nhìn y: "Cậu chạy nhanh như vậy để làm gì thế?"
Tiếng ù tai trong chớp mắt này đã biến mất, Tống Úc như lập tức đạp lên thực địa, y nói nhanh với Giang Dã: "Đưa tôi đến bệnh viện."
Giang Dã lúc này mới thấy rõ sắc mặt Tống Úc, cả khuôn mặt trắng cứ như tờ giấy, cậu hoảng sợ, nhưng cũng không hỏi gì, kéo Tống Úc chạy về phía trước.
"Đi."
Hiện tại là giờ cao điểm tan làm tan học, không dễ bắt xe taxi, Giang Dã trực tiếp cản một chiếc xe tư gia bên đường.
Người ta còn chưa mở miệng, đã khai ra giá cao 500.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!