Tống Úc còn chưa phản ứng lại cậu muốn làm gì, thì thấy Giang Dã đã đạp ra ngoài.
Tống Úc: "…"
"Ngồi vững! Chúng ta đi đây."
Một chiếc xe đạp cà tàn nhỏ đã được Giang Dã đạp ra được khí thế đua xe, thế mà thật sự đuổi tới đuôi chiếc xe máy kia.
Xe máy vừa ngoái đầu ra sau, đầu tiên sửng sốt một thoáng, hô một tiếng với Giang Dã: "Oh má!" Tiếp theo thoáng dùng sức ụn một tiếng tăng ga, Giang Dã nghiêng đầu nói với Tống Úc: "Anh em này có hơi yếu."
Tống Úc lúc này đã không biết phải nói gì. Y thậm chí động ý nghĩ cởi đồng phục ra có thể che khuất mặt mình không.
Thật vất vả đến được trường học, trên trán Giang Dã nổi lên một lớp mồ hôi tinh mịn, cũng chưa kịp lau, Đầu Đinh lúc này từ phía sau đuổi theo.
"Tống Úc!"
Tống Úc xuống khỏi xe đạp, quay đầu lại nhìn, Đầu Đinh phá lệ mà thành thật mặc đồng phục, ngừng bên cạnh mình.
"Là cậu thật à, Tống Tống, vừa nãy tôi ở trên xe đã nhìn thấy một chiếc xe đạp đang dí theo xe máy, tôi còn đang nghĩ là ai ngu như vậy ---" Đầu Đinh nói rồi cho đến khi thấy rõ người trên xe là ai, lập tức ngậm miệng.
Giang Dã liếc cậu chàng: "Nói tiếp đi."
Đầu Đinh à một tiếng, cười gượng nói: "Đằng đằng sát khí luôn. Vừa thấy là rất khí phách."
Giang Dã nói: "Thế à? Vừa nãy âm này là phát âm thế này?"
Đầu Đinh nhìn Tống Úc với ánh mắt xin giúp đỡ.
Tống Úc liếc nhìn hai người một cái, xoay người rồi đi vào trong trường, trước công chúng, xem hai đứa trẻ mẫu giáo cãi nhau, y cảm thấy có hơi mất mặt.
Giang Dã vì tên tuổi trùm trường, vốn còn muốn đe dọa Đầu Đinh thêm vài câu, kết quả liền nhìn thấy Tống Úc đã đi mất, Giang Dã xuống xe nhanh chóng vứt xe đạp cho Đầu Đinh: "Giúp tôi đậu xe, chuyện vừa rồi mắng tôi tôi sẽ không truy cứu."
Đầu Đinh: "..."
Cậu chàng liếc nhìn xe trong tay, lại nhìn người phía trước hỏi: "Dừng chỗ nào cho cậu thế, anh Giang."
Giang Dã không có kiên nhẫn gì nói: "Đâu cũng được."
Nếu thiếu gia đã nói như vậy, nhưng Đầu Đinh thật sự không dám đậu qua loa cho cậu, tìm một vòng lớn, rốt cuộc tìm được một cây long não cành lá tốt tươi trong trường, như vậy có thể bảo đảm xe của thiếu gia không bị nắng chiếu.
Đỗ xe, chụp ảnh, không có WeChat của Giang Dã. Đầu Đinh cũng chỉ có thể gửi qua cho Tống Úc.
Ca sĩ thường trú đẹp trai nhất quán bar: "Tống Tống ơi, nói cho Giang Dã tôi đã đậu xe xong cho cậu ấy rồi nha."
Tống Úc mới vừa lên cầu thang thì nhận được tin nhắn của Đầu Đinh. Y nhấn vào ảnh chụp để xem, xe đạp được chụp đến còn rất có cảm giác mùa hè.
Y ấn lưu, rep lại cho người ta một thủ thế ok.
Lại xoay người cho Giang Dã xem: "Xe cậu được để ở đây."
Giang Dã cũng chẳng thèm nhìn: "Cậu biết để chỗ nào là được, tan học không phải còn phải đi chung à?"
Tống Úc liếc mắt nhìn cậu: "Ý cậu là cậu còn muốn chạy xe đến nhà tôi nữa, sau đó lại quay lại đi về nhà cậu?"
"À," Giang Dã hỏi lại: "Không được hả?"
Tống Úc nhìn dáng vẻ của Giang Dã, mồ hôi lấm tấm vì đạp xe còn chưa tan, cổ áo rộng mở, lộ ra đồng phục ngắn tay bên trong, rất khó hiểu Giang Dã qua lại lăn lộn như vậy là vì điều gì.
Y có hơi lo Giang Dã tuy không thích Cố Hải, nhưng sau đó càng ngốc hơn.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!