Chương 22: (Vô Đề)

Văn phòng rất yên tĩnh.

Trần Khai bóp chặt ngón tay mình, véo ra một dấu vết rất sâu.

Tống Úc không hề nhìn cậu ta. Loại người này, căn bản không cần thiết.

Ngư Đường sau một lúc lâu mới lên tiếng nói: "Nếu Giang Dã không gian lận, vậy có phải có thể cho trò ấy đi về không."

Tôn Đức Tài giận muốn bốc khói, để vá lấp cho mình, ông ho khan vài tiếng nói: "Cho dù không copy, Giang Dã chuyện em bảo Trần Khai mua đồ gian lận này không thoát được."

Giang Dã nhướn mắt nói: "Thích sao thì thế đi."

Nói xong, cậu xoay người bỏ đi.

Đi ra ngoài vài bước, lại quay đầu kéo Tống Úc theo.

Tôn Đức Tài lớn tiếng nói ở phía sau: "Ông coi thái độ của trò ấy đi! Thái độ gì thế."

Ngư Đường chắc chắn phải đứng về phía học sinh lớp mình, ở bên cạnh khuyên nhủ: "Học sinh này không phải không gian lận à, là chuyện tốt mà, dù sao, một đứa trẻ mười bảy tuổi mà có thể chịu đựng nổi cám dỗ này."

"Vậy ý ông là tôi còn phải trao thưởng cho trò ấy, khen thưởng trò ấy à?" Tôn Đức Tài tức giận nói.

Ngư Đường ngượng ngùng xua xua tay: "Chủ nhiệm khách sáo rồi, thế ngược lại không cần thế ngược lại không cần."

Tôn Đức Tài chỉ vào thầy, run run vài lần, cuối cùng không nói ra chữ nào.

"Nhưng chủ nhiệm," Ngư Đường nói: "Chuyện mua thiết bị gian lận này, không chỉ mỗi mình học sinh lớp tôi sai nhỉ. Không bằng trực tiếp bảo bạn học này khai ra mua từ chỗ nào. Răn đe những kẻ buôn bán phi pháp nhỏ kia."

Tôn Đức Tài gầm lên như vậy một hồi, miệng khô lưỡi khô uống một ngụm trà cẩu kỷ đại bổ, nghe thấy lời của Vương Dư Đường thì hơi khựng, ông đậy nắp cốc của mình, nhìn về phía Trần Khai.

"Trò mua thứ đường ngang ngõ tắt này từ đâu? Trò quá khiến tôi thất vọng rồi, Trần Khai. Nói dối, vu cáo bạn học, một học sinh ngoan như trò sao có thể làm những việc này."

Trần Khai sắc mặt khó coi, cúi đầu.

Giang Dã kéo Tống Úc ra khỏi văn phòng, vừa mở cửa đã thấy Mã Văn đứng trước kính Phòng Chính

-Giáo, dùng cỏ che giấu mình.

"Cậu ở đây làm gì?" Giang Dã vỗ một phát lên gáy hắn.

"Th

-thầy ơi, em chỉ đi ngang qua," Mã Văn tưởng giáo viên, hoảng sợ, quay đầu nhìn thấy là Giang Dã.

Mã Văn dang tay: "f*ck anh Giang, cậu đã ra rồi. Nhưng làm tôi sợ chết được. Tới tới ôm một cái an ủi cậu tí nè."

"Biến biến biến, có buồn nôn không hả," Giang Dã né tránh với vẻ ghét bỏ.

Giờ này trường đang trong tiết tự học, ba người về phòng học, Mã Văn vài lần muốn nói lại thôi, nhưng tế bào não và EQ đã chết của hắn lúc này biết tập thể online, nhìn Giang Dã cũng không hỏi gì.

Thi tháng như này, giáo viên gần như đều tăng ca thêm giờ để sửa bài thi.

Tống Úc nghiêng đầu nhìn sang Giang Dã.

Cậu nằm bò, cằm tựa trên bàn, cầm sách giáo khoa tiếng Anh thất thần nhìn một tờ trong đó.

Tống Úc hơi mím môi, hình như sau khi y trùng sinh, có một số việc cũng thay đổi, chuyện Trần Khai sẽ hiện tại đã vu khống Giang Dã này y cũng không ngờ đến.

Nhưng biết trước, cũng không được coi là chuyện xấu gì.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!