Chương 20: (Vô Đề)

Tống Úc hơi sửng sốt.

Giang Dã không chờ y trả lời, đã lên xe taxi.

Tối hôm nay có sao, trên đường trở về, Tống Úc ngẩng đầu, hóa ra đây là cảnh đêm Giang Dã vừa thấy.

Đoạn đi về kia, y không bật đèn pin.

Lần trước cười là khi nào?

Chính y cũng không nhớ rõ.

Trần Hồng mở cửa, thấy Tống Úc lên lầu: "Đưa Tiểu Dã đi rồi à."

Tống Úc vâng một tiếng.

"Đứa nhỏ này, lúc tới cũng không nói một tiếng," Trần Hồng cười nói: "Vừa mở cửa, thấy thằng bé cả người cuộn tròn ở đó, doạ mẹ giật cả mình."

Bà nói xong lại vô thức hơi dừng: "Điềm Điềm, con có phải giận dỗi với Tiểu Dã không, mẹ thấy hai đứa các con… con đang giận Tiểu Dã?"

"Không có," Tống Úc rũ mắt.

Y là đang giận chính mình.

Giận mình sống lại một lần, cũng không có năng lực có thể che chở cho Giang Dã, chọn con đường đúng đắn.

Tống Úc học đến 12 giờ khuya mới lên giường nghỉ ngơi, ngày hôm sau 5 giờ rưỡi đã dậy.

Trần Hồng còn chưa đi.

Tống Úc ra cửa, Trần Hồng đang hâm nóng sữa bò trong bếp, nghe thấy động tĩnh quay đầu liếc nhìn.

"Điềm Điềm, hôm nay sao dậy sớm vậy con."

"Vâng. Đến trường học thêm từ đơn tiếng Anh."

Trần Hồng đem ly thủy tinh đựng sữa bò sang: "Vậy con ăn trước đi, lát nữa mẹ lại đi gọi Quả Quả dậy."

Tống Úc sáng sớm thường không thèm ăn gì, ăn qua loa một lát, nói một tiếng với Trần Hồng, rồi đeo cặp lên đi.

Đến trường còn chưa có bao nhiêu người.

Bảo vệ cầm bình giữ nhiệt đứng ở cửa, hiếm lạ nói: "Hôm nay sao thế nhỉ, có kỳ thi quan trọng gì sao, một đứa hai đứa đến sớm như vậy."

Tống Úc nói câu không có, đeo cặp vào khu dạy học.

Không ai cầm chìa khóa lớp chín, toàn đặt trên khung cửa, như vậy thì không cần mỗi ngày sắp xếp người chuyên môn dậy sớm để mở cửa.

Tống Úc đi vào mới phát hiện cửa đã mở.

Vác cặp bước vào, lúc thấy người trong phòng, y dừng một thoáng.

Giang Dã ngồi trước bàn, thành thật học từ đơn. Nghe thấy động tĩnh, cậu ngẩng đầu liếc nhìn.

"Hôm nay tôi đến sớm hơn cậu." Giang Dã lên tiếng.

Tống Úc lấy cặp trên vai mình xuống: "Mặt trời mọc từ hướng tây à."

Giang Dã kê sách giáo khoa tiếng Anh ở dưới, mở cuốn từ đơn ra nói: "Không biết nữa, lúc tôi đến còn chưa thấy mặt trời."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!