"Đây có liên quan gì với việc cậu mười tám tuổi?" Tống Úc khó hiểu nhìn Giang Dã: "Trên người tôi ướt, có quần áo không?"
Giang Dã à một tiếng, nhìn con ngươi đen láy lại trong veo của Tống Úc và quần áo ướt sũng trên người, rốt cuộc ý thức được mình nghĩ nhiều.
Tống Úc xác suất cao vì bị dính mưa giữa đường, mới bất đắc dĩ quay về, sau đó tối ở cùng với cậu.
"Mười tám tuổi thì có thể vào tiệm net không cần bị chú Mũ* kiểm tra căn cước." Thiếu gia xấu hổ quay người, miễng cưỡng giải thích: "Quần áo trong phòng ngủ của tôi, khụ. Đi theo tôi đi."
* một từ tiếng lóng gọi cảnh sát, mũ () đọc là màozǐ, đọc giống 'cảnh sát'.
Tống Úc càng khó hiểu nhìn về phía Giang Dã, cảm thấy cậu có thể bị sấm sét dọa choáng váng rồi.
Nhưng y biết lúc mình mười bảy tám sỉ diện nhất, nên không nói gì.
Hai người đi đến phòng ngủ, Giang Dã mở đèn pin điện thoại, vừa định nói quần áo trong ngăn tủ kế bên kia đều mới, còn chưa lên tiếng, thì thấy Tống Úc đã thuần thục mở cửa tủ ra cầm một bộ.
Giang Dã há miệng, nghẹn trở về, lại nhớ tới gì, có chút ngượng ngùng nói: "q**n l*t mới ở ---"
Tống Úc đã kéo ngăn kéo bên dưới tủ, duỗi tay lấy ra một cái màu đen, vô cùng bình tĩnh nhìn cậu: "Việc này, để ý không?"
"Không, không ngại." Giang Dã lắp bắp nói.
Tống Úc nói: "Vậy tôi đi tắm."
Giang Dã nhìn về cánh tay Tống Úc: "Vết thương của cậu."
Tống Úc nhìn thoáng qua, nâng mi: "Không sao, tránh đi là được."
Giang Dã há miệng: "Vậy lỡ bị nước bắn nhiễm trùng…"
Tống Úc ngắt lời cậu, bình tĩnh nói: "Vậy cậu muốn giúp tôi tắm à?"
Giang Dã lập tức ngậm miệng, trong đầu hiện lên hình ảnh ấy, trên mặt nóng lên.
Mãi cho đến Tống Úc vào phòng tắm, cậu cảm thấy đầu óc này của mình cứ như cũ trong trạng thái tê liệt.
Cửa phòng tắm làm bằng kính, mơ hồ chiếu ra bóng người cao gầy bên trong, thậm chí có thể thấy được Tống Úc cởi áo trên, lộ ra vòng eo mảnh khảnh bên dưới đồng phục dài rộng.
— rất nhỏ.
Lúc này ngoài cửa sổ lại vang lên một tiếng sấm.
Giang Dã lúc này mới bỗng như bừng tỉnh, nhanh chóng dời mắt, nghĩ gì đấy! Giang Dã!
Cậu ngửa đầu lên giường lớn, chậc một tiếng.
Sao lại thế này hả Giang Dã.
Tống Úc lại không phải cô gái lớn, mày xấu hổ gì chứ.
Nhưng,
Giang Dã nghĩ đến đây lại nhíu mày.
Tống Úc đối với cậu có phải cũng quá không có lòng cảnh giác không.
Không thể nói toàn bộ, nhưng phần lớn người trong trường khẳng định đều biết cậu thích nam sinh, Tống Úc còn tùy tiện tắm rửa ở chỗ cậu như vậy.
May cậu là một chính nhân quân tử, sau này lỡ đâu nếu gặp phải người có ý xấu…
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!