Mã Văn muốn nói anh à anh điên rồi đúng không, hắn thử hỏi: "Cậu từ đâu nhìn… ra được."
Giang Dã hơi rũ mắt.
Trước đó cậu vẫn luôn cho rằng Tống Úc thích là Cố Hải, nhưng thích Cố Hải, sẽ từ lớp thực nghiệm chuyển thẳng đến lớp chín?
Rõ ràng ở lại lớp ba sẽ có thể chung một lớp với Cố Hải, cần gì phải đến lớp thành tích hạng nhất đếm ngược?
Còn mỗi ngày gửi tư liệu học tập cho cậu. Là để buồn nôn chết tình địch à? Đây chỉ sợ cũng không nói xuôi.
Còn có… Tống Úc vì cậu đơn độc một mình tới xưởng đen. Rõ ràng là một học sinh ngoan chỉ biết học tập, lại vì cậu đập biển hiệu câu lạc bộ TaeKwonDo, chặn dao của đám côn đồ kia.
Giang Dã nhìn Mã Văn nói: "Vậy cậu nói coi, đây không phải thích thì là gì?"
Mã Văn nghe một loạt phân tích của cậu chủ, thế mà không lời gì để nói, luôn cảm thấy có chỗ nào không đúng, nhưng lại không nói được không đúng chỗ nào.
"Đây cũng không thể chứng minh… vậy anh Giang cậu định làm sao?"
Giang Dã lại nhìn thoáng qua trên lầu: "Đi, đi về trước."
Tống Úc vào nhà liền nhìn thấy Trần Hồng ngồi trên sofa.
Tống Giai hẳn không chịu đựng nổi, đã ngủ thiếp trong lòng bà.
"Điềm Điềm?" Vừa vào cửa Trần Hồng đã thấy được băng gạc trên tay Tống Úc, sợ hãi đổi giọng: "Cánh tay con bị sao vậy? Bị thương? Sao lại thế này, có phải có người bắt nạt con không?"
Tống Úc nhìn bà đặt Tống Giai xuống, vì lo lắng lúc đi về phía mình còn xém chút trẹo chân.
"Con không sao." Tống Úc nhanh chóng nói, y có chút không biết ứng đối như thế nào.
Trần Hồng đau lòng nhìn cánh tay y: "Đều khâu luôn rồi, còn nói không sao? Điềm Điềm, con có phải gặp phải chuyện gì không, nếu gặp chuyện gì nhất định phải nói với mẹ."
Tống Úc không thích người khác chạm vào y, nhưng nhìn thần sắc lo lắng của Trần Hồng, nỗ lực khống chế mình không rút cánh tay ra khỏi tay bà.
"Không cẩn thận bị xước," Tống Úc nhìn Trần Hồng sắp rớt nước mắt, nói sang chuyện khác nói: "Còn cơm không ạ?"
"Còn, con chờ chút," Trần Hồng tay nhanh chóng khẽ lau trên mắt: "Con chờ nhé, giờ mẹ sẽ đi hâm cho con, nguội cả rồi."
Trần Hồng vốn muốn ôm Tống Giai về phòng, động tĩnh nãy như vậy, Tống Giai cũng tỉnh, cô bé mơ hồ mà gọi một tiếng anh trai.
"Anh trai về rồi," Trần Hồng nói: "Con ở cùng anh trai một lát nhé, mẹ đi nấu cơm."
Tống Giai ngoan ngoãn gật đầu.
Tống Úc ngồi trên sofa.
Một lớn một nhỏ ngồi cạnh nhau.
Tống Giai nhìn băng gạc trên cánh tay y, trong ánh mắt nghi hoặc lại hoảng sợ, nhưng nhìn gương mặt lạnh lùng của Tống Úc lại không dám nói lời nào.
Vẫn là Tống Úc lên tiếng trước: "Buồn ngủ chưa? Buồn ngủ thì đi nghỉ ngơi."
"Không buồn ngủ ạ," Tống Giai lắc đầu, đợi một lúc lâu sau mới đưa ngón tay đặt lên cánh tay Tống Úc: "Anh ơi, anh, nơi này chảy máu, vì sao?"
Tống Úc nói: "Bị trầy một chút."
Bạn nhỏ ba bốn tuổi đang là lúc h*m m**n khám phá thế giới mạnh nhất, Tống Giai lại hỏi: "Vì sao lại bị trầy?"
Lông mi Tống Úc khẽ động: "Vì bảo vệ một… người rất quan trọng."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!