Hôm sau, Cố Anh Kiệt khỏe hơn, anh gọi cho Tần Vũ Phi, muốn cô có thể đến bệnh viện thăm mình.
"Chúng ta đã lâu không gặp nhau rồi, anh nhớ em, qua đây cho anh nhìn một cái." Cố Anh Kiệt vừa ho vừa nói, có vẻ rất đáng thương.
Tần Vũ Phi cũng rất nhớ anh, nhưng tối hôm qua bị chị anh dọa sợ, liền hỏi: "Chị anh có ở đó không?"
"Tối qua chị ấy về rồi."
"Vậy ai ở đó chăm sóc anh?"
"Hôm qua quản gia đến, trong bệnh viện còn có y tá hộ lý, không sợ không có ai trông nom."
"À."
"Vậy lúc nào em sang? Hôm nay có bận lắm không, nghỉ làm được không?"
"Vậy quản gia vẫn ở đó à?"
Cố Anh Kiệt hơi khó chịu: "Vậy là sao? Quản gia đang ở đây thì em không tới à? Hơn nữa không chỉ có quản gia, anh nằm viện, rất nhiều bạn bè đồng nghiệp tới thăm, nên luôn có người ở đây, vậy em cũng không muốn tới phải không?"
Anh làm dữ, cô không dám trả lời.
Cô không nói lời nào, Cố Anh Kiệt tức giận. "Bạn bè bình thường cũng biết phải mang quà đến thăm, còn em có quan hệ gì với anh, tới cũng không tới, trong điện thoại cũng không hỏi một chút. Lương tâm của em ở đâu rồi?" Anh truyền thuốc hai ngày, sốt đi sốt lại, thân thể rất khó chịu, tâm trạng cũng hơi gắt gỏng, mắng xong cũng không nghe cô trả lời, dứt khoát tỏ vẻ lạnh lùng nói: "Không đến cũng được, dù sao anh cũng không thiếu người thăm.", sau đó ngắt máy.
Tần Vũ Phi nghe thấy tiếng bíp bíp trong điện thoại, cảm thấy hơi uất ức, cô cũng không nói không đi, anh giận lên làm gì. Ở bên ngoài anh cấu kết làm bậy với cô nữ sinh nào đó cô còn chưa nói gì, cơn tức nghẹn trong bụng còn chưa kịp bùng phát. Bây giờ nghĩ rằng anh đang bệnh, cô cũng không so đo với anh, khi nào khỏe rồi cô sẽ chọn lúc nói rõ chuyện này.
Tần Vũ Phi để di động sang một bên, càng nghĩ đến lời Cố Anh Kiệt cô càng cảm thấy khó chịu, anh nói anh không thiếu người đến thăm, hừ, đương nhiên rồi, bạn gái cũ, bạn gái scandal cộng thêm người theo đuổi có thể xếp thành hàng dài đứng từ phòng bệnh ra đến ngoài đường cái mà.
Tần Vũ Phi tức nghẹn nhưng vẫn nhịn được đến buổi chiều, cuối cùng không thắng nổi lo âu trong lòng, nghe giọng của anh có vẻ bệnh không nhẹ, thời điểm bây giờ có thể sốt rất nặng, cô thật sự muốn đi xem một chút. Không thì cứ đi thôi, nếu như gặp ai đó thì dùng cớ hôm qua, nói là đại diện cho Vĩnh Khải sang thăm anh, lấy danh nghĩa hợp tác chắc sẽ không lộ đâu nhỉ?
Tần Vũ Phi vừa nghĩ như thế liền lập tức cầm túi lên, không kiêng dè gì.
Tần Vũ Phi lái xe đến bệnh viện, đường đi rất thuận lợi, không kẹt xe, đến đèn đỏ cũng rất ít, điều này làm tâm trạng cô khá hơn. Cô nghĩ chuyện Tuyết muội muội kia bây giờ không nên hỏi Cố Anh Kiệt, anh đang bị bệnh, tâm tình chắc chắn không tốt, mà tính tình nóng nảy của cô một khi bộc phát cũng rất khó khống chế, lúc này cãi nhau vì chuyện đó thật sự không đáng. Tất cả đều chờ anh khỏe loại rồi nói.
Xe đến bệnh viện rất nhanh, cô đột nhiên nghĩ chưa mang quà gì cho anh, thế nhưng lập tức liền thay đổi suy nghĩ. Quên đi, cô đến thăm đã là cho anh mặt mũi rồi, còn muốn quà gì nữa. Khi thấy cô, anh chắc sẽ rất kinh ngạc và vui mừng phải không? Lúc trong thang máy lên tầng, cô lại nghĩ, nếu gặp người khác, cô không có quà trên tay rồi lại nói là người đại diện của công ty tới thăm, như vậy sẽ không đáng tin lắm nhỉ?
Thôi quên đi. Cô bước ra thang máy, tìm phòng bệnh, ai muốn tin thì tin, không tin thì thôi. Tần Vũ Phi cô cũng không rảnh rỗi đi suy xét cảm nghĩ của người khác, họ không phải Cố Anh Kiệt, cô quan tâm nhiều như vậy làm gì.
Tần Vũ Phi cuối cùng cũng tìm được phòng bệnh. Cửa đóng hờ, để lại một khe hở nhỏ, Tần Vũ Phi đang muốn gõ cửa lại nghe thấy giọng nói của một cô gái trẻ trong phòng bệnh. "Em gọt táo cho anh nha, loại táo này nhập khẩu từ nước ngoài, vị rất ngon."
Tay Tần Vũ Phi định gõ cửa ngay lập tức cứng lại, giọng điệu dịu dàng như vậy sẽ không phải của Tuyết muội muội kia đâu nhỉ.
Cô nghe Cố Anh Kiệt trả lời: "Cám ơn, nhưng cổ họng anh đang đau, ăn không được đồ cứng như thế."
Cô gái kia cũng không tức giận, nói: "Vậy em để ở đây, lúc nào anh khỏe hơn thì ăn."
"Ừ."
Anh lại có thể nói "Ừ", trong lòng Tần Vũ Phi chua xót, khá lắm! Nói đúng hơn nên mang quả táo của cô cút đi, từ nước ngoài mang đến thì hay lắm à? Ai mà chưa ăn? Táo trong nước vừa ngọt vừa giòn không biết sao? Nguyên tắc ưu tiên dùng hàng trong nước cô có hiểu không?
Nhưng đương nhiên trong phòng không ai nói vậy, Tần Vũ Phi đứng bất động tại chỗ, cô không biết mình muốn làm gì, chì là đợi mà thôi.
Một lúc sau, cô gái đó còn nói: "James, em, em không biết nói sao nữa, gần đây chuyện của em rất không tốt, em muốn chia tay bạn trai hiện tại, nhưng anh ta không đồng ý, còn đánh em nữa. Em bây giờ mới biết, lúc đó anh rất tốt với em, em rất hối hận khi chia tay anh. Tại sao em lại ngu ngốc như vậy, giờ nhớ lại không biết lúc đó nghĩ gì lại nói chia tay với anh nữa?"
Khốn kiếp! Tần Vũ Phi chửi thề trong lòng, cô con mẹ nó bị bạn trai đánh giờ còn đi kể lể báo lại với bạn trai cũ! Bạn trai cũ có tác dụng cái rắm! Hối hận chia tay thì sao, hối hận chia tay rồi trở lại quấy rầy à? Cô có quan tâm đến cảm thụ của bạn gái hiện tại không?
Tần Vũ Phi dựng thẳng lỗ tai, không nghe thấy Cố Anh Kiệt đáp lời. Cô gái kia còn nói: "Em nhớ lúc đó nói chia tay là do giận dỗi, muốn anh để ý tới em hơn, muốn anh giữ em lại, nhưng không nghĩ tới anh lại thoải mái đồng ý." Giọng nói cô ta có chút bi thương, Tần Vũ Phi nghe được lòng liền bốc hỏa.
Cố Anh Kiệt lúc này mới mở miệng: "Chuyện qua lâu như vậy rồi, em canh cánh trong lòng làm gì. Chúng ta có cuộc sống của riêng mình, em cũng có bạn trai mới, anh ta đối với em không tốt thì chia tay sớm một chút cũng đúng. Nếu như anh ta có hành vi bạo lực em phải báo cảnh sát. Nhớ kỹ phải nghiệm thương, tìm nhân chứng thì báo cảnh sát mới được. Phải học cách bảo vệ chính mình, có thể sống cùng người nhà, phải đi cùng bạn bè, không nên đi một mình.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!