Chương 32: (Vô Đề)

Hôm nay Tần Vũ Phi qua đêm ở nhà Cố Anh Kiệt.

Cô đã trải qua một ngày vô cùng vui vẻ.

Buổi chiều, cô ngồi xem tivi ở sô pha, Cố Anh Kiệt ôm laptop đặt trên bàn trà vừa làm việc vừa xem tivi cùng cô. Sau đó anh ra ngoài mua bữa tối. Vốn dĩ cô hơi không vui khi anh ra ngoài, nói với anh kêu người ta đưa đến nhà là được, nhưng anh vẫn muốn đi. Khi về nhà ngoài việc cầm rất nhiều đồ ăn, anh còn mua một vài đồ dùng hàng ngày của phụ nữ, bao gồm bàn chải đánh răng, khăn mặt, nội y, đồ ngủ, thậm chí còn có một ít băng vệ sinh,…

"Buổi tối ở lại đây được không? Anh có thể chăm sóc cho em." Cố Anh Kiệt nói.

Tần Vũ Phi cong khóe miệng cười, nói đến chăm sóc, nhà cô có cha mẹ, có quản gia, có người hầu, đương nhiên tốt hơn chỗ này của anh, hơn nữa, đồ ăn trong tủ lạnh nhiều không biết bao nhiêu lần so với tủ lạnh của một người đàn ông độc thân. Thế nhưng Tần Vũ Phi vô cùng vui vẻ nói: "Được."

Ăn cơm tối xong, Tần Vũ Phi lại ngồi trở về sô pha, Cố Anh Kiệt vẫn ngồi ở bàn trà làm việc, Tần Vũ Phi không có hứng thú gì với tivi, thỉnh thoảng len lén nhìn Cố Anh Kiệt vài lần. Thật ra bệnh cuồng làm việc cũng không đáng ghét như thế, xem Cố Anh Kiệt nhà cô đi, dáng vẻ lúc anh làm việc đẹp trai biết bao.

Đêm nay hai người lên giường ngủ sớm, chỉ là ngủ, không làm bất cứ chuyện gì khác. Cố Anh Kiệt ôm cô nói rất nhiều, kể những chuyện thú vị khi anh còn bé, kể về anh chị của anh, nói cháu trai cháu gái đáng yêu bao nhiêu, nói những chuyện anh đã làm với bạn bè. Tần Vũ Phi say sưa lắng nghe, rất phối hợp thỉnh thoảng xem vào mấy câu, sau đó nửa đùa nửa cảnh cáo anh: "Ngàn vạn lần đừng nói về người yêu cũ của anh với em, em là người rất ích kỷ đấy."

Cố Anh Kiệt cười ha ha, kéo cô vào lòng đùa một lúc.

Sau đó hai người liền ngủ.

Hôm sau, lúc Tần Vũ Phi thức giấc, Cố Anh Kiệt đã đi làm. Anh để lại giấy nhắn cho cô, trên tờ giấy đặt một cái chìa khóa. Anh nói đây là chìa khóa của cô, có thể mở cửa nhà anh, cô ra vào tùy ý, muốn chuyển đến ở cũng được. Anh còn nói bữa sáng đã làm xong rồi, cô hâm lại là được, còn nếu như không thích ăn, số điện thoại quán ăn anh dán trên tủ lạnh, cô có thể gọi họ mang đến.

Tần Vũ Phi cầm chìa khóa cười ngây ngô, là "Chìa khóa của cô", có thể "Mở cửa nhà anh", cô cảm thấy câu nói này thật tuyệt vời.

Cười xong, cô nhảy xuống giường, đầu óc thoải mái. Giấc ngủ ở đây vô cùng thoải mái, không hề khó chịu như cô nghĩ, lúc ở bên cạnh anh cười cười nói nói, cô cũng cảm thấy vui vẻ. Ban đầu bọn họ không thân thiết như vậy, tự nhiên mà thế thôi. Cho nên, cơ sở quan hệ của hai người có phải không tiến triển nhanh và dung tục như cô nghĩ?

Phải có lòng tin, cô nói với bản thân.

Tần Vũ Phi vui sướng rửa mặt đánh răng rồi tắm rửa. Lúc vứt băng vệ sinh vào thùng rác cô cũng không xấu hổ ngượng ngùng nữa, có cảm giác đây là thùng rác của cô, đây là phòng tắm của cô. Cô ăn trưa sớm, sau đó lại lăn trên sô pha, vừa lấy di động ra liền gửi tin nhắn cho anh: "Anh đang làm việc à?"

Một lúc sau, Cố Anh Kiệt trả lời: "Đang họp. Em dậy rồi sao? Ăn gì chưa? Bụng còn đau không?"

Tần Vũ Phi ôm di động cười ngốc nghếch, nhiều câu hỏi quá, thế nhưng lại làm cô rất vui vẻ. Cô gửi trả anh một tin nhắn: "Em rất khỏe. Hôm nay em vẫn muốn ở lại đây."

Cố Anh Kiệt cúi đầu nhìn điện thoại cười, nhanh chóng trả lời: "Được. Anh sẽ tan tầm sớm một chút."

Cô cũng gửi một tin: "Được."

Sau đó một người ở nhà, người còn lại ở công ty, ngốc nghếch nhìn di động cười.

Họp xong, Cố Anh Huy hỏi em trai: "Em gần đây đang yêu à?"

Cố Anh Kiệt sờ sờ mặt: "Rõ ràng như vậy sao?"

"Ừ." Cố Anh Huy cười nói: "Thiếu điều khắc trên mặt mấy chữ "Người đàn ông ngốc nghếch đang yêu" thôi."

Cố Anh Kiệt nở nụ cười của một người đàn ông ngốc nghếch, không thừa nhận cũng không phủ nhận.

Cố Anh Huy lại hỏi: "Lần này là ai vậy?"

"Hì hì." Cố Anh Kiệt lại cười ngây ngô, "Chờ đến lúc ổn định, em sẽ đưa cô ấy đến gặp mọi người."

Cố Anh Huy nhíu mày, lần này không hề giống với những lần trước. Trước đây hỏi đến chuyện yêu đương, Cố Anh Kiệt sẽ tự nhiên nói đó là cô gái nào, nhưng chưa bao giờ nói muốn dẫn về nhà giới thiệu, còn lần này thì ngược lại, không nói là ai, nhưng nói sau này ổn định sẽ dẫn về nhà. Cố Anh Huy nhìn em trai chăm chú, lần này thật sự rất khác.

Cố Anh Kiệt quay về phòng làm việc, lại đưa tay lên sờ mặt mình, rõ ràng thế sao? Có điều hôm qua vừa nhắc tới chuyện kết hôn, hôm nay anh trai lại hỏi một cách trùng hợp như vậy làm cho Cố Anh Kiệt bắt đầu chú trọng vấn đề này. Tần Vũ Phi nói muốn có một kết quả tốt, sao anh lại không? Nếu cô và anh thật sự đi tới bước đó, vậy anh lại có thêm một vị cha vợ cần phải đối phó.

Anh biết Tần Văn Dịch, ông là một người rất cởi mở, nhưng anh cũng từng nghe nói, Tần Văn Dịch chọn con rể rất nghiêm khắc. Sự nghiêm khắc này không phải yêu cầu về gia cảnh đối phương, mà là nhất định phải có năng lực, phải giỏi giang. Mọi người đều bàn tán rằng, do Tần Vũ Phi không có năng khiếu kinh doanh, nên rất có thể ông sẽ giao lại gia nghiệp cho con rể.

Vì thế nên có một đoạn thời gian, không ít người trẻ tuổi chưa lập gia đình trong ngành đều rất có hứng thú với Tần Vũ Phi, nóng lòng muốn thử theo đuổi cô. Nhưng sau đó bọn họ không thể nào chịu đựng khí thế mạnh mẽ của cô, hơn nữa còn phát hiện, muốn thu được lợi ích từ lão già Tần Văn Dịch khôn khéo này không hề dễ như vậy, cho nên không bao lâu sau, "phong trào" này cũng đi vào quá khứ.

Nhưng tiếng tăm ương ngạnh kiêu căng của Tần Vũ Phi lại từ đó lan truyền ra ngoài, Cố Anh Kiệt cũng nghe được những lời đồn đại vào khoảng thời gian đó nên có ấn tượng rất sâu đối với cô.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!