Tối hôm sau, Trần Ninh và Tống Sính Đình lái BMW m760 tới khách sạn Đề hào, tham gia họp lớp trường Trung Hải.
Sảnh đơn rộng lớn, đèn đuốc sáng trưng.
Trong hội trường có cả tháp champagne, còn có dàn nhạc riêng đang đàn tấu một khúc nhạc vui vẻ.
Hơn trăm nam nữ trang phục lộng lẫy đang bưng champagne hay rượu vang đỏ đứng thành tốp năm, tốp ba nhỏ giọng trò chuyện.
Trong đó, người được chú ý nhất là một nam thanh niên tuần tú mặc âu phục trắng, trên sống mũi có đeo một chiếc kính tơ vàng.
Chính là hội trưởng hội học sinh của trường năm đấy, bây giờ cũng là tam thiếu gia nhà họ La ở tỉnh thành Thiên Hải, La Dược Phong.
Mấy người nam nữ như Đồng Lộ Lộ đang xúm vào quanh La Dược Phong như sao vây trăng, ra sức nịnh nọt La Dược Phong.
"La Dược Phong, anh đúng là niềm kiêu ngạo của trường Trung Hải chúng ta mài"
"Chúng ta sao có thể gọi tên La Dược Phong, phải gọi là Phong thiếu, hoặc là giám đốc La mới đúng!"
"Hì hì, Phong thiếu à, tôi có cô em họ mới về Trung Hải, người cũng rất xinh đẹp, hay là tôi gửi Wechat của con bé cho anh để hai người quen biết chút nhé?"
Đồng Lộ Lộ thấy có bạn học ảo tưởng muốn giới thiệu em họ cho La Dược Phong, lập tức cười hì hì nói: "Anh vừa vừa thôi nha Trương Tuấn, Phong thiếu người ta có người trong mộng rồi, hơn nữa còn là bạn học chúng ta đấy, em họ anh phải dẹp đi thôi."
Mọi người nghe Đồng Lộ Lộ nói vậy đều lộ vẻ kinh ngạc, tò mò rốt cuộc là bạn học nữ nào may mắn như vậy, được Phong thiếu ưu ái thế?
La Dược Phong không trả lời thẳng thắc mắc của mọi người, chỉ khẽ mỉm cười nói: "Phải rồi, sao vẫn chưa thấy Tống Sính Đình nhỉ?"
Tống Sính Đình!
Rất nhiều người đang có mặt nghe La Dược Phong nói vậy, dù có ngốc cũng hiểu.
Thì ra người trong mộng của Phong thiếu là hoa khôi giảng đường của Trung Hải năm đó, Tống Sính Đình!
La Dược Phong vừa nhắc tới Tống Sính Đình, lập tức nghe có người khẽ hô lên: "Ôi mẹ ơi, nhắc Tào Tháo thì Tào Tháo đến, Tống Sính Đình đến kìa."
La Dược Phong cùng mấy người Đồng Lộ Lộ, Hạ Vĩ, Trương Tuấn đồng thời nhìn ra cửa, sau đó thấy một đôi nam nữ đi vào.
T Người cô gái mặc chiếc váy dài trễ vai, mái tóc dài búi cao lộ ra cái cỗ trắng nõn cùng xương quai xanh gợi cảm, cao quý giống như thiên nga trắng kia chẳng phải là hoa khôi giảng đường Tống Sính Đình sao?
Còn thanh niên bên cạnh Tống Sính Đình là Trần Ninh.
Trần Ninh giống như rượu, là kiểu người nhìn qua thì rất bình thường, mà càng nhìn càng có hương vị đàn ông.
Sức cuốn hút của anh không hợp với ngoại hình.
Vì vậy, rất nhiều người nhìn thấy Trần Ninh, cảm giác đâu tiên là Trần Ninh không xứng với Tống Sính Đình mỹ miều xinh đẹp.
Mọi người đều muốn lấy lòng Phong thiếu, ánh mắt nhìn Trần Ninh đều mang theo thành kiến, thậm chí có người còn xì xào: "Mẹ, đúng là bông hoa nhài cắm bãi phân trâu."
Trần Ninh và Tống Sính Đình mới tới hội trường họp lớp, đám người La Dược Phong đã đi tới tiếp đón, sôi nỗi thân thiết chào hỏi với Tống Sính Đình.
Có người nhìn thấy bạn học cũ Tống Sính Đình thì vui vẻ thật lòng, cũng có không ít người nhiệt tình vì có tâm tư riêng.
Tống Sính Đình cười xinh đẹp chào hỏi với từng người, đồng thời giới thiệu Trần Ninh quen biết với mọi người: "Quên mắt không giới thiệu cho mọi người, đây là chồng tôi, Trần Ninh."
Trần Ninh cũng mỉm cười khẽ gật đầu với mọi người, xem như có lời chào hỏi.
La Dược Phong híp mắt, đánh giá Trần Ninh bằng ánh mắt không tốt.
Chính là tên này, hôm qua đã dùng một chiếc Pagani con của gió làm anh ta mắt mặt.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!