Lúc Trần Ninh về đến nhà đã là 10 giò tối.
Tống Sính Đình mới dỗ con gái ngủ, cô đang giặt quần áo cho Trần Ninh.
Ở nhà, quần áo bình thường đều bỏ vào máy giặt, nhưng quần áo lót phải giặt tay.
Trong thời gian này, quần áo của Trần Ninh đều do Tống Sính Đình giặt.
Trần Ninh nhìn Tống Sính Đình đang bận giặt quần áo cho mình, trán toát mồ hôi, ngay cả anh về cũng không phát hiện.
Tống Sính Đình vắt vả giặt xong quần áo, đang muốn vươn vai thì đột nhiên phát hiện Trần Ninh đang dựa lưng vào cửa nhà tắm, mỉm cười nhìn cô.
Tống Sính Đình khẽ hô lên, sau đó hơi bực mình liếc Trần Ninh một cái, khẽ trách: "Anh về từ khi nào vậy?"
Trần Ninh mỉm cười nói: "Anh mới về."
Tống Sính Đình vừa ngâm quần áo lót đã giặt xong vào nước sạch vừa nói: "Anh nhìn tôi làm gì?"
Trần Ninh dịu dàng nói: "Không có việc gì, chỉ muốn yên lặng nhìn em thôi."
Tống Sính Đình nghe Trần Ninh nói vậy, gương mặt xinh đẹp đỏ ửng, cắn môi, nửa mừng nửa giận lườm Trần Ninh một cái.
Trần Ninh thật lòng cảnh thấy cảnh này rất ấm áp, nhưng cô lại nghĩ Trần Ninh đang tán tỉnh cô.
Tống Sính Đình ngâm quần áo xong, hỏi Trần Ninh: "Phải rồi, mây chuyện kia giải quyết tới đâu rồi?"
Chuyện cô nói đương nhiên là chuyện gặp phải bọn bắt cóc, xảy ra tai nạn xe cộ chiều nay.
Nhưng lúc đấy cô mới tỉnh lại đã bị Trần Ninh dẫn đi rồi.
Cô cũng không biết mấy tên cướp đều ngỏm cả rồi, chỉ nghĩ bọn họ bị thương nặng hôn mê thôi.
Trần Ninh nói nhẹ nhàng bâng quơ: "Anh biết máy người bạn là cảnh sát, họ đã giúp đỡ giải quyết thỏa đáng rồi, em không cần lo lắng đâu."
Tống Sính Đình nghe vậy, thở phào nhẹ nhõm, gật đầu nói: "Vậy thì tốt rồi."
Trần Ninh bỗng nhớ ra chuyện gì đó, nhìn Tống Sính Đình, quan tâm hỏi: "Anh nhớ là lúc đấy tay phải và chân phải của em đều bị thương, giò đã đỡ chưa?"
Tống Sính Đình lắc đầu: "Không nghiêm trọng lắm đâu, lúc nãy tôi sợ bố mẹ lo lắng nên làm giả vờ, không có lộ ra, lát nữa tôi tự thoa chút dầu hoa hồng là được rồi."
Trần Ninh quả quyết nói: "Anh thoa cho eml"
Mắt Tống Sính Đình trợn to, cười ha ha nói: "Không cần đâu, tôi tự thoa được rồi."
Trần Ninh nói xong, đi lục tủ tìm dầu hoa hồng thật.
Gương mặt xinh đẹp của Tống Sính Đình ửng hồng, mắt nhìn theo bóng lưng Trần Ninh, nhỏ giọng thì thầm: "Tên này, vẫn ngang ngược như thê."
Tống Sính Đình không dám để Trần Ninh thoa dầu hoa hồng cho mình ở phòng khách, vì vậy cô vào phòng ngủ trước.
Một lát sau, Trần Ninh cầm dầu hoa hồng vào phòng.
Hai người ngồi ở mép giường, Trần Ninh chờ Tống Sính Đình xắn ống tay áo lên, giúp cô thoa dầu hoa hồng vào vết bầm tím trên cánh tay phải trước.
Sau đó, anh lại bảo cô gác chân phải bị thương lên đùi mình, cần thận xắn ống quần cô lên, anh nhìn mấy vết bằm rõ ràng trên cẳng chân cô, không khỏi lộ vẻ đau lòng.
Anh đổ dầu hoa hồng vào lòng bàn tay, sau đó nhẹ nhàng thoa lên chân bị thương của cô.
Biểu tình của Trần Ninh vừa nghiêm túc vừa đau lòng, Tống Sinh Đình nhân cơ hội quan sát anh ở khoảng cách gần.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!