Chương 5: (Vô Đề)

Hầu phu nhân mặt đen như mực:

"Nếu muốn vào phủ, chỉ có thể làm thiếp, muốn làm Thế tử phu nhân, tuyệt không có khả năng."

Thừa Hoan chưa từng nghĩ, có một ngày mình phải lấy thân phận thiếp thất mà xuất giá.

Nàng từng là Huyện chủ Thừa Hoan.

Nhưng vì mưu hại không thành, bị giáng làm thứ dân, Vũ An Hầu phủ tuyệt đối không cưới một nữ tử không có gia thế làm chính thê.

Nhưng đây là cơ hội duy nhất của nàng.

Nàng liều mạng cũng phải giành cho mình một chỗ đứng trong Hầu phủ.

Nàng sai ma ma thân cận đến Hầu phủ, truyền lời rằng nếu Thế tử không cưới nàng làm chính thất, nàng sẽ đi đánh trống Đăng Văn, tố cáo Thế tử dụ dỗ nàng, khiến nàng mang thai, đến lúc đó sẽ cùng Hầu phủ cá ch//ết lưới rách.

Dù sao nàng cũng chỉ là cô nhi, nhưng Vũ An Hầu phủ lại là thế gia danh môn, sao dám cùng nàng liều mạng.

Vũ An Hầu phu nhân tức giận đập vỡ đồ đạc khắp nơi, cuối cùng chỉ có thể cắn răng chấp nhận mối hôn sự này, đồng ý lấy danh phận Thế tử phu nhân mà cưới Cố Thừa Hoan vào cửa.

Trước ngày thành thân, Thừa Hoan mở tiệc trong phủ, viết thư mời ta đến gặp.

Trong thư, nàng khóc lóc cầu xin, nói rằng trong kinh thành chỉ có ta là khuê hữu, muốn gặp ta lần cuối.

Ta suy nghĩ hồi lâu, cuối cùng vẫn đến dự yến tại Cố gia.

Thừa Hoan dù sao trước kia cũng là huyện chủ, tuy nay đã là thứ dân, nhưng vẫn là Thế tử phu nhân tương lai, nên quý nữ đến dự tiệc cũng không ít.

Yến tiệc được một nửa, Thừa Hoan nắm tay ta, mắt đỏ hoe nói:

"Nam Chi, ta sai rồi, ta biết mình có lỗi với ngươi. Ta đã thêu cho ngươi một chiếc thạch lựu quần để tạ tội, ngươi thay thử xem có vừa không, được không?"

"Giờ ta sắp xuất giá rồi, chỉ mong được xin lỗi người tỷ muội tốt nhất là ngươi, để xóa bỏ hiềm khích trước kia."

Ta nhìn vào mắt nàng, khẽ cười, đứng dậy:

"Được."

Minh Nguyệt đỡ ta định đi, Thừa Hoan đứng lên:

"Nam Chi, để ta đi cùng, không cần nha hoàn theo hầu. Váy là do ta may, ta giúp ngươi thay sẽ quen tay hơn."

Phòng thay y phục nằm ở thiên sảnh bên cạnh hồ trong hậu hoa viên.

Ta bước vào thay y phục.

Một chén trà trôi qua, Minh Nguyệt ở hoa sảnh sốt ruột đến toát mồ hôi:

"Cố gia các ngươi làm việc kiểu gì vậy, đưa tiểu thư nhà ta đi thay y phục, lâu như vậy vẫn chưa thấy quay lại, mau dẫn ta đi tìm tiểu thư."

Đúng lúc ấy, phía hậu hoa viên vang lên một tiếng thét chói tai.

Mọi người đồng loạt nhìn sang.

Có người đứng dậy:

"Tiếng kêu của tiểu thư nhà nào vậy, mau đi xem, đừng để xảy ra chuyện."

Trước cửa thiên sảnh, một nha hoàn đứng đó, tay che miệng, sắc mặt trắng bệch, run rẩy chỉ vào trong:

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!