Chương 3: (Vô Đề)

"Ngươi nhặt được, Huyện chủ Thừa Hoan cũng vừa mở miệng đã nói là của ta?"

"Một thế gia tử đệ, nhặt được thứ như vậy, nếu thật lòng muốn trả lại, há lại đi phô trương khắp nơi? Chỉ có thể tiêu hủy hoặc giao cho trưởng bối trong nội quyến xử lý, sao lại giữa thanh thiên bạch nhật mà la lối om sòm?"

"Các ngươi đúng là giỏi tính toán, nếu hôm nay không trùng hợp nha hoàn của ta đang mặc chiếc yếm kia, ta thật sự khó mà rửa sạch, chỉ có thể lấy ch//ết để chứng minh trong sạch."

Nước mắt ta rơi như chuỗi hạt.

Ta quỳ xuống trước mặt Trưởng Công chúa:

"Trưởng Công chúa điện hạ, danh tiết nữ tử quan trọng biết bao, vậy mà Thế tử Vũ An Hầu cùng Huyện chủ Thừa Hoan lại ngay trước mặt mọi người hủy hoại trong sạch của thần nữ, làm nhục thanh danh Thôi gia."

"Nếu không nhờ điện hạ minh xét, trả lại công đạo cho thần nữ, hôm nay thần nữ chỉ còn con đường ch//ết."

Trưởng Công chúa vốn là người cổ hủ, nhưng lại thích được người khác kính phục.

Nay gặp chuyện nàng chán ghét nhất, lại nghe ta tỏ lòng biết ơn, tâm tình càng thêm vui vẻ.

Nàng tự tay đỡ ta dậy:

"Đích nữ Thôi gia quả nhiên thông minh lanh lợi, lâm nguy không loạn."

"Ngươi cứ yên tâm, Thôi gia trăm năm gia giáo nghiêm cẩn, bản cung tự nhiên tin ngươi không thể làm ra chuyện không biết liêm sỉ như vậy."

Rồi nàng quay sang nhìn Tạ Vân Chu và Huyện chủ Thừa Hoan:

"Còn các ngươi, lén lút tư thông, làm ra chuyện không thể lộ ra ánh sáng, lại còn đổ nước bẩn lên đầu người khác, thật là đáng ghét đến cực điểm."

"Huyện chủ Thừa Hoan, nhờ ân điển hoàng thượng mà được phong làm huyện chủ, lại phụ lòng thánh ân, làm ra chuyện làm nhục hoàng gia, tổn hại thể diện hoàng thất. Bản cung sẽ bẩm tấu lên thánh thượng, tước bỏ phong hiệu huyện chủ của ngươi, giáng làm thứ dân."

"Thế tử Vũ An Hầu, ngày mai triều hội, ngươi cùng Vũ An Hầu vào triều giải thích cho rõ, ngươi đã dùng thân phận Thế tử như thế nào để vu khống đích nữ Thôi Tể tướng. Phải cho thánh thượng, cũng như Thôi Tể tướng một lời giải thích."

Kiếp trước, Tạ Vân Chu hủy hoại danh tiết của ta, vì để ta có thể gả vào Tạ gia cứu vãn thanh danh, phụ thân ta đã chấp nhận những điều kiện hà khắc của Tạ gia, giao hết quan hệ trong triều cho họ.

Không ngờ cuối cùng, ta vẫn ch//ết trong đạo quán.

Phụ thân chỉ trong một đêm bạc trắng mái đầu, mẫu thân uất đến thổ huyết.

Kiếp này, hắn đừng hòng lấy được chút lợi ích nào.

Những gì hắn nợ Thôi gia ở kiếp trước, ta sẽ bắt hắn trả lại hết trong kiếp này.

Huyện chủ Thừa Hoan quỳ trên đất, khóc đến lê hoa đái vũ:

"Xin Trưởng Công chúa điện hạ khai ân, Thừa Hoan và Thế tử là hai tình tương duyệt."

Ta cười lạnh:

"Các ngươi hai tình tương duyệt, chuyện xấu bại lộ lại đem ta ra làm lá chắn, hủy hoại danh tiết của ta."

"Ta một lòng coi ngươi là tỷ muội tốt, không ngờ đến lúc này lại trở thành bia đỡ đạn cho ngươi, ngươi còn mặt mũi nào đối diện ta?"

Sắc mặt Tạ Vân Chu khó coi:

"Thôi tiểu thư cũng là quý nữ trong kinh, nay Thừa Hoan đã biết sai, nàng lại là cô nhi, không người nương tựa, hoàn cảnh khó khăn, ngươi hà tất phải ép nàng đến cùng đường?"

Ta bật cười:

"Chỉ vì thân thế đáng thương, liền có thể muốn làm gì thì làm, vu oan hãm hại người khác sao?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!