Trên sân mã cầu, vạt áo của Thế tử Vũ An Hầu bị cầu trượng quật rách.
Một chiếc yếm hồng của nữ tử từ trong ngực áo hắn bay ra, lả tả rơi xuống đất.
Mọi người xôn xao, Huyện chủ Thừa Hoan thốt lên một tiếng kinh hãi:
"Nam Chi, chẳng phải đó là yếm của ngươi sao?"
Mặt Thế tử đỏ bừng, lắp bắp nhìn ta:
"Nam Chi, ta chỉ là muốn lúc nào cũng nhớ đến nàng nên mới mang theo bên mình, nào có ý để người khác trông thấy."
Chỉ một chiếc yếm, danh tiết của ta bị hủy hoại.
Ta muốn biện bạch rằng đó vốn không phải vật tùy thân của mình, nhưng trăm miệng cũng không nói lại, liền trở thành kẻ d//âm đã//ng trong lời đàm tiếu của thiên hạ.
Chỉ một câu của Thế tử:
"Chúng ta chẳng qua vì tình không tự cấm, nên mới có da thịt chi thân," đã đẩy ta xuống vực sâu muôn kiếp không thể siêu sinh.
Trưởng Công chúa lấy cớ ta ph*ng đ*ng, bại hoại phong tục, sai đá//nh ba mươi trượng, ném vào đạo quán hoàng gia, ta đa//u đớ//n mà ch//ết ở nơi ấy.
Khi xá//c ta bị cuốn trong manh chiếu rách, quẳng ra sau núi cho sói ăn, thì kiệu hoa của Huyện chủ Thừa Hoan đang được rước vào phủ Vũ An Hầu.
Đến ngày đầu thất, Thế tử đứng trước linh vị ta, đốt chiếc yếm ấy:
"Nam Chi, chuyện chiếc yếm là ta có lỗi với nàng. Chỉ là sự việc xảy ra quá đột ngột, ta đành lấy nàng làm cớ… cũng chỉ trách nàng số mệnh không tốt."
Mở mắt lần nữa, ta đã trở lại ngày mã cầu ấy.
Vạt áo của Thế tử Vũ An Hầu sắp bị cầu trượng đá//nh rá//ch…
……
Tiếng reo hò trên sân khiến ta giật mình tỉnh lại.
Mồ hôi lạnh rịn trên trán, ta phát hiện mình vậy mà đã trọng sinh trở về ngay trận mã cầu này.
Ta nhìn về phía Tạ Vân Chu trên sân, chỉ còn một nén nhang nữa, vạt áo hắn sẽ bị cầu trượng đánh rách, chiếc yếm hồng đào kia sẽ rơi ra.
Cơn ác mộng của kiếp trước sẽ lặp lại.
Nha hoàn Minh Nguyệt nhìn ta, lo lắng hỏi:
"Tiểu thư, người làm sao vậy?"
Huyện chủ Thừa Hoan bên cạnh cũng quay sang:
"Nam Chi, sắc mặt ngươi không tốt, có chuyện gì sao?"
Ta đứng dậy, kéo tay Minh Nguyệt:
"Ta trong người không khỏe, xin lui đi thay y phục, mong huyện chủ thứ lỗi."
Nói rồi ta dẫn Minh Nguyệt rời đến chỗ không người, ghé tai dặn dò vài câu.
Sắc mặt Minh Nguyệt lập tức nghiêm lại, gật đầu, vội vã rời đi.
Một tiếng vải rách vang lên.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!