Chương 6: (Vô Đề)

Hội thực tiễn ra đời tuy hứng chịu nhiều gạch đá, nhưng cũng từ đó về sau, mọi người đã dùng hành động thực tế hùng hồn chứng minh cho câu "Miệng nói không cần nhưng thân thể lại kêu gào rằng có".

Buổi sáng được ngủ nướng thêm một lúc, buổi tối có nhiều thời gian rảnh lên mạng hơn một chút chính là cám dỗ khó cưỡng lại nhất đối với đám sinh viên chưa hề va chạm xã hội và lợi ích tiền tài kia.

Thế là chỉ trong vòng nửa tháng ngắn ngủi, đã có vài người kéo nhau đến tìm Lý Tuân để thăm dò. Cậu cũng chẳng từ chối bất cứ ai. Ai muốn vào tổ chức cũng được, đối tượng nào cũng nhận, không có bất cứ quy định hạn chế thành viên nào cả.

Cuối cùng ngay cả Phương Thư Miêu cũng đến xin gia nhập. Cô ấy giải thích rằng: "Áp lực cạnh tranh của bên hội sinh viên rất lớn, mình phải tranh thủ xuất hiện trước ban giám hiệu nhiều hơn để họ quen mặt đã."

Cô ấy còn không quên tỏ ra tốt bụng với cô bạn cùng phòng: "Cậu muốn vào không? Mình nói giúp với Lý Tuân cho."

Chu Vận từ chối khéo: "Cảm ơn cậu, tạm thời mình không có nhu cầu đâu."

Ba mẹ Chu Vận đều là giáo viên, từ bé cô đã được tẩy não: Đến lớp tự học là điều đương nhiên phải làm của học sinh, đấy cũng không phải là việc gian khổ gì cho lắm. Với lại, hiện tại cô còn chưa biết rốt cuộc cái "Hội thực tiễn" kia làm về gì nữa.

Theo như lời đồn, vì gia cảnh Lý Tuân có thế lực nên được khoa ưu ái, Chu Vận lại thấy chẳng thể tin nổi điều này. Tại sao không tin á? Chẳng vì sao hết.

Một thời gian sau, sự việc cũng dần dần thay đổi. Chu Vận thấy mấy sinh viên lúc trước chỉ vì không muốn tham gia giờ tự học mà gia nhập vào Hội kia lại lần lượt bỏ về lớp tự học. Phương Thư Miêu cũng mang theo tin tức đầu tiên ở vùng tiền tuyến.

"Gay go lắm." Cô ấy nhăn mày, "Yêu cầu của dự án quá khó, hiện tại bọn mình mới học chương trình cơ bản, cũng chỉ mới biết vài hàm lệnh thôi, làm sao viết được những chương trình phức tạp như thế. Đầu muốn nổ ra luôn."

"Khó lắm sao?"

"Khó lắm!" Phương Thư Miêu quả quyết.

Chu Vận lại muốn hỏi thêm về mấy dự án kia, nhưng chợt nhớ ra gì đó trước nên lại hỏi sang cái khác: "Vậy Nhậm Địch thì sao?"

Là lớp phó môn ngôn ngữ C, bài tập của Nhậm Địch đều phải nộp qua cô, Chu Vận nhận thấy cô ấy chẳng có tí hứng thú nào với môn lập trình cả.

Vừa nhắc đến Nhậm Địch, Phương Thư Miêu lại ấp úng: "Cô ta... cô ta không tham gia làm dự án."

"Vậy sao ở lại được?"

"Do được Lý Tuân bao che, ngày đầu tiên bắt đầu làm dự án đã ghi danh cô ta vào rồi, dù cô ta có đến làm hay không cũng thế."

"Vậy à..."

Phương Thư Miêu nhún vai, sau đó lại lấm lét nhìn sang Chu Vận, thầm thì: "Nói cho cậu biết nhé, gần như tối nào Nhậm Địch cũng đi tìm Lý Tuân đấy."

Chu Vận nhướng mày.

"Lý Tuân cũng thế. Có mấy lần đang bận tối tăm mặt mũi, nhưng hễ Nhậm Địch vừa đến thì cậu ta ngừng tay ngay, đi với cô ta đến nửa đêm còn chưa thấy về, cũng chẳng ai biết họ đã làm gì. Ghê chưa?"

Chu Vận vừa định cất lời thì Phương Thư Miêu lại nói: "Ơ mà, cũng không phải là chẳng ai biết, thực ra Cao Kiến Hồng biết đấy, nhưng lại không chịu nói." Cô ấy vừa nói vừa bĩu môi, "Hứ, cứ ra cái vẻ thần bí, một trai một gái thì còn có thể làm chuyện gì cơ chứ, đều là người lớn cả rồi còn bày đặt giấu giấu diếm diếm như thế."

"..."

"Nhậm Địch cũng dại dột chết đi được ấy. Ai chả biết Lý Tuân thay bạn gái còn nhanh hơn thay áo, cô ta chả xơ múi được gì đâu."

Phương Thư Miêu nói xong liền tỏ thái độ khinh thường thêm lúc nữa rồi mới thản nhiên bỏ đi. Chu Vận cũng không hỏi han gì nữa.

Dự án khó nhằn của Hội thực tiễn đã đánh rớt hết 90% những thành phần cơ hội. Mà vấn đề đáng để suy ngẫm là sau khi những người này trở về với lớp tự học cũng rất ít tham dự vào mấy vụ bàn tán về Lý Tuân nữa.

Một thời gian sau, tất cả mọi người dần nghiêm túc tập trung vào học hành, kỳ thi giữa kỳ cũng đã đến. Đây là kỳ thi chính thức đầu tiên kể từ lúc tựu trường đến nay, quyết định 30% kết quả cuối kỳ nên ai ai cũng chú trọng.

Chu Vận cũng vậy, nhất là với tư cách lớp phó môn ngôn ngữ C của cô bây giờ. Cũng không biết có phải cô đang ngầm phân cao thấp với ai kia hay không, hằng ngày Chu Vận đều đóng đô ở thư viện, tập viết chương trình, một đề bài mà thử làm theo nhiều cách khác nhau.

Mỗi lần định buông lỏng bản thân, trong đầu Chu Vận tự nhiên lại hiện lên hình ảnh ai kia đang vung bảo kiếm chém xoèn xoẹt vào cô. Thế là cô lại kiên trì tiếp tục.

Hôm đi thi, cô mở đề ra xem hết một lượt, thấy yêu cầu phần thực hành là "Viết chương trình vẽ hình trái tim."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!