Tiếng cười của Lý Tuân đã đánh bay toàn bộ sự kiên cường của Chu Vận. Cô đã lấy hết can đảm đến đây, thời gian kéo dài càng lâu thì càng dễ lung lay.
Ban đầu Lý Tuân chỉ cười khẽ, sau đó thật sự không nhịn được, lập tức cười đến nỗi cong cả người lại. Chu Vận hận không thể tìm một cái lỗ chui xuống. Không đúng, trên mặt đất không có cái lỗ nào lớn như vậy, có thể chứa được cô chỉ có lỗ cống thôi.
Trong lúc Chu Vận đang bận phỉ báng mình thì bên kia cuối cùng Lý Tuân đã cười chán chê. Cậu đứng thẳng dậy, vẻ mặt vẫn còn nét cười vừa rồi trông dịu dàng đến quái lạ. Dĩ nhiên, từ "dịu dàng" bình thường không đủ để hình dung biểu cảm của thủ khoa Lý lúc này. Chu Vận đang trong lưới tình bủa vây còn chứng kiến được vẻ trêu chọc đắc thắng của cậu.
"Lặp lại lần nữa." Cậu nén cười, "Em muốn tôi thế nào?"
Chu Vận á khẩu.
"Nào, nói tôi nghe lại xem."
Mới vừa rồi còn cất lời dõng dạc được, nhưng bây giờ đã tỉnh lại, Chu Vận nhất thời cảm thấy hoang mang lúng túng. Cô cúi gằm đầu, mái tóc xõa xuống tạo thành một lớp màn che chắn tự nhiên, nhìn chằm chằm vào gạch lát đường.
Trước mắt cô nhanh chóng tối đi, ai đó đang cúi người thấp xuống nhìn cô.
"Sao không nói?"
Cậu đưa ngón tay thon dài, vén những sợi tóc lòa xòa của cô lên như thể vén tấm rèm cửa, thở dài nói: "Tôi chưa từng nghe thấy lời tỏ tình độc đáo mới mẻ như thế bao giờ."
Chu Vận im thin thít. Vũng bùn dưới chân càng lúc càng lún sâu, cô cảm thấy không thể cứ để mặc cậu đắc ý như thế được nữa. Với lại chuyện quan trọng nhất cô còn chưa hỏi.
Rốt cuộc Chu Vận ngẩng đầu: "Từ Lê Na đâu?"
Lý Tuân: "Chưa đến."
Chu Vận: "Chưa đến? Hai người hẹn mấy giờ, kẹt xe sao?"
Lý Tuân cười thản nhiên: "Ai biết được."
Vậy có lẽ cô tỏ tình trước rồi... Tuy không biết nguyên nhân thực sự về cuộc hẹn của họ, nhưng tảng đá lớn trong lòng Chu Vận đã được thả xuống. Cô nhìn Lý Tuân, ra vẻ thoải mái: "Buổi tối rất dễ kẹt xe, cô ta không đến trước giờ hẹn sao."
Lý Tuân nhún vai.
Chu Vận lại đổ dầu vào lửa: "Hình như cô ấy không xem trọng cậu lắm thì phải."
Lý Tuân chẳng hề tiếc nuối: "Phải đấy."
Theo tình hình trước mắt thì tất cả đều thuận lợi. Bỗng Chu Vận thấy tay nhẹ bẫng, Lý Tuân đột ngột nắm tay cô kéo đi, tay còn lại thì đang hút thuốc, cô nghĩ thầm trông cậu giống như là phụ huynh đến nhà trẻ đón con tan học vậy. Nhưng cô đâu phải là đứa trẻ, nhà trẻ làm gì có con bé nào to xác như cô chứ.
Trong lúc nguy cấp thế này mà cô còn nghĩ ngợi lung tung được cơ à?
Lý Tuân bắt xe ở ngã tư, hai người cùng ngồi vào ghế sau. Tài xế hỏi đi đâu, cậu bảo cứ chạy dọc theo con đường này. Chu Vận lười suy nghĩ, cả người cô đều lâng lâng bay bổng. Tay vẫn bị cậu nắm, không chặt không lỏng, lòng bàn tay cậu khô ráo và dễ chịu.
Cảnh sắc vụt qua ngoài cửa sổ, rõ ràng trong tầm nhìn là đường phố xa hoa rực rỡ nhưng cô như thấy được bàn tay thon dài của cậu rõ mồn một trước mắt. Cô không biết cậu muốn đi đâu, hoặc là nói, cô cảm thấy đi đâu cũng được, dù cho chiếc xe này cứ chạy mãi không ngừng cũng chẳng sao.
Ý nghĩ này vẫn kéo dài cho đến khi Lý Tuân bảo tài xế ngừng xe lại. Trên thực tế, xe không chạy được bao lâu, bản thân Lý Tuân cũng không có đích đến chính xác. Cậu vẫn nhìn ra ngoài như đang tìm kiếm gì đó, bây giờ rốt cuộc cậu đã thấy được mục tiêu rồi.
Chu Vận ngẩng đầu, là một khách sạn.....
Cái quái gì thế này? Tình tiết tiến triển nhanh quá. Không đợi cơn gió trong lành mát rượi thổi qua thì bão táp mưa sa sầm sì đã kéo đến đóng đô trong lòng cô.
Chu Vận đứng bất động bên đường, Lý Tuân đi đến cửa hàng tiện lợi bên cạnh, nửa phút sau đã quay lại. Cô quan sát cậu, không phát hiện ra điều gì khác thường. Cậu mua gì vậy nhỉ?
Lý Tuân trở lại, vẫn tự nhiên kéo tay Chu Vận như hồi nãy, đi vào khách sạn. Chu Vận không hề nghĩ ngợi giật cậu lại.
Lý Tuân nhìn cô: "Sao vậy?"
"Tôi..." Chu Vận ngập ngừng mãi mới thốt ra một câu, "Tôi không mang chứng minh nhân dân."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!