Chu Vận sững sờ hồi lâu mới hiểu được câu nói này của cậu có ý gì.
"Cậu nói là cậu muốn tham gia cuộc thi á?"
"Ừ."
Chu Vận hơi rối: "Nhưng trước đó không phải cậu..."
"Tôi đổi ý rồi." Lý Tuân vươn vai, "Không cần thiết căng thẳng như vậy, lúc thích hợp phải thư giãn một chút."
"..."
Chu Vận nhìn động tác cậu vươn vai, lần nữa nhận thức được người bình thường thật sự không thể nào theo kịp tiết tấu của cậu. Ban đầu một câu nói không tham gia đã hành hạ họ rất lâu, bây giờ một câu tham gia lại khiến người ta vui buồn lẫn lộn.
Nhớ đến lời Lý Lam nói, Chu Vận hỏi thêm một câu: "Thật hả?"
Lý Tuân gật đầu.
Chu Vận nhăn mày: "Sao cậu không nói sớm, Ngô Mạnh Hưng đã tham gia rồi."
Lý Tuân: "Cô không phải để ý đến cậu ta, cô chỉ cần nói cô đồng ý hay không thôi."
Việc này không tốt lắm đâu. Tuy nói thực lực của Ngô Mạnh Hưng và Lý Tuân khác nhau một trời một vực, nhưng dù gì người ta cũng hết lòng hết dạ đến hỗ trợ, lẽ nào còn chưa qua cầu đã rút ván sao.
Nhưng mà...
Chu Vận lén nhìn nửa người bên dưới của Lý Tuân. Dù thế nào cô cũng không muốn từ bỏ việc ôm cái bắp đùi này của cậu đâu.
Trong lúc Chu Vận đấu tranh nội tâm căng thẳng, Lý Tuân đi đến trước mặt cô, hai tay cho vào túi quần, khẽ khom lưng, để ánh mắt ngang tầm nhìn với cô.
Chu Vận nghĩ thầm. Cậu đổi sữa tắm khác rồi à? Lần này là hương bưởi, mùi hương hơi cay cay. Lọ bạc hà kia đã dùng hết rồi sao? Không biết hiện tại người cô có mùi gì nhỉ? Chắc chắn là chẳng thơm tho rồi, chưa tắm quả thật đã thua ngay ở vạch xuất phát. Ơ, không đúng! Bốp! Chu Vận tự tát mình một bạt tai trong lòng. Giờ phút này mà mày còn nghĩ gì thế hả?
"Tôi nói..." Lý Tuân khẽ cất lời, Chu Vận dừng suy nghĩ miên man, "Cô không cần để ý đến Ngô Mạnh Hưng nghĩ thế nào, cũng không cần quan tâm đến Cao Kiến Hồng nghĩ ra sao, cô chỉ cần nói cô có đồng ý hay không là được."
Gió đêm thổi vào mặt như mơn man lòng người. Chu Vận nhìn sang chỗ khác: "Chắc chắn là tôi đồng ý rồi."
Lý Tuân thẳng người lên, ung dung nói: "Vậy được rồi, Ngô Mạnh Hưng để tôi xử lý."
Chu Vận á khẩu. Từ "xử lý" này thốt ra từ miệng Lý Tuân luôn khiến người ta sởn gai ốc.
Cô nhìn Lý Tuân: "Cậu đừng làm gì quá đáng đấy."
Lý Tuân quay người bỏ đi, Chu Vận đi theo sau: "Ngô Mạnh Hưng rất tốt, làm việc cũng rất cố gắng."
Lý Tuân cười cười, lấy bật lửa ra châm thuốc, vừa đi vừa nói: "Công chúa điện hạ, tốt nghiệp trung học chỉ là một bước ngoặt thôi."
Chu Vận bước nhanh đuổi theo cậu: "Bước ngoặt gì?"
Lý Tuân cắn điếu thuốc, thản nhiên nói: "Kể từ khoảnh khắc nó kết thúc, chuyện chỉ cần dựa vào cố gắng là có thể làm tốt đã càng ngày càng ít."
***
Trở lại văn phòng Hội đã hơn nửa đêm, Chu Vận mệt mỏi quá độ, chuẩn bị nằm nhoài ra bàn ngủ tạm, kết quả còn chưa ngồi nóng mông đã bị Lý Tuân xách lên. Cậu lấy mười mấy chiếc ghế ở trong phòng ghép thành hai hàng hướng vào nhau, lại lấy ra hai tấm rèm cửa sổ dự bị từ ngăn tủ trải lên.
"Đến đây." Ông chủ Lý ra lệnh.
Chu Vận nằm lên đó, lưng thoải mái không ít. Nhưng cái giường tạm này rất hẹp, cô không thể trở mình, chỉ có thể nằm ngửa ra đó mà không nhúc nhích được. Độ cao hai bên lưng ghế vừa phải, Chu Vận tưởng tượng nếu bên trên có nắp đậy thì sẽ hoàn toàn giống như chiếc quan tài rồi.
Lý Tuân chống tay lên lưng ghế, nhìn xuống cô.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!