Lúc Chu Vận và Lý Lam chạy đến sân vận động trung tâm đã là 8 giờ 30. Cô lấy vé ra định đi soát, bất ngờ cổ tay bị kéo lại. Cô quay đầu, thấy Lý Lam mắt đỏ hoe nhìn chằm chằm tấm poster to lớn treo ở cổng.
"Chính là họ..." Lý Lam cất lời, "Khi xưa em trai dẫn tôi đi xem họ biểu diễn."
Chu Vận sửng sốt, cũng liếc nhìn tấm poster kia. Cô từng nghe nói về nhóm này, đó là một ban nhạc rất nổi tiếng, nhưng bản thân không cảm thấy hứng thú với nhạc nhẽo nên không bao giờ chú ý đến giới này. Bây giờ nghe Lý Lam nói, cô mới tính toán thời gian, đáy lòng cảm thán số tuổi đời của ban nhạc.
Qua cổng soát vé, Chu Vận nhanh chóng đẩy Lý Lam vào trong: "Nhanh lên, nhanh lên, đã muộn rồi."
Buổi nhạc hội đã bắt đầu, cả hội trường như thể nổ tung, đèn màu nhấp nháy trong biển người đông nghịt. Chu Vận nắm chặt tay Lý Lam, sợ chị ấy lạc.
Lý Tuân mua vé là hàng trước khu A, hai người họ đi len qua nhóm người, đến chỗ của mình. Vị trí của Chu Vận bị người bên cạnh đặt chiếc túi, cô gọi lớn: "Này, đây là vị trí của tôi, cảm phiền cô lấy túi..."
Người kia quay đầu, cười nói: "Tôi biết là của hai người mà!"
Chu Vận giật cả mình: "Nhậm Địch."
Hôm nay Nhậm Địch trang điểm như chiếc bánh kem, cô ấy nghiêng người cho Chu Vận thấy dãy người bên cạnh. Chu Vận hoàn hồn nhìn lại, đó không phải là ban nhạc tự phát của Nhậm Địch sao.
Thành viên ban nhạc chào cô: "Yo!"
Chu Vận cũng lớn tiếng chào lại họ: "Yo!"
Cô cúi đầu nói với Nhậm Địch: "Trùng hợp quá."
"Trùng hợp cái con khỉ." Nhậm Địch nhìn vẻ mặt ngốc nghếch của Chu Vận, "Đây là Lý... Ô..."
Sau khi Chu Vận nói trùng hợp quá đã lập tức nhận ra điểm đáng ngờ, nhất định là Lý Tuân đã bao hết cả dãy này rồi. Trước khi Nhậm Địch kịp nói ra tên cậu, cô đã bịt miệng cô ấy lại.
"Suỵt!" Cô cau mày nghiêm mặt, nháy mắt ra hiệu về phía sau.
Chu Vận không ngồi, Lý Lam cũng không dám ngồi, đang ở phía sau dè dặt nhìn họ. Nhậm Địch nhìn qua bả vai Chu Vận, thoáng chốc hiểu rõ, rồi khẽ gật đầu.
Chu Vận quay người lại, kéo Lý Lam ngồi xuống: "Không sao, người quen của tôi, đúng lúc gặp được."
Buổi nhạc hội thuận lợi bắt đầu, không bao lâu Lý Lam đã đắm chìm vào âm nhạc. Thật không hổ là ban nhạc đã nổi tiếng mười năm nay, từ bài hát cho đến cách biểu diễn đều như làm chủ cả sân khấu, dày dặn kinh nghiệm. Buổi biểu diễn nhanh chóng được đẩy đến cao trào, tất cả mọi người đều đứng lên lắc lư theo điệu nhạc, giơ cao biển và que dạ quang trong tay.
Ánh đèn trên sân khấu sáng chói, nhóm nhạc say sưa gào thét, dấy lên ngọn lửa hừng hực thiêu đốt tất cả.
Chu Vận cũng bị không khí này lây nhiễm, đứng lên nhảy nhót theo mọi người, trong vô tình nhìn thấy ánh mắt mỉm cười của Nhậm Địch bên cạnh liền hỏi: "Sao thế?"
Khóe môi Nhâm Địch cong cong, gào lớn với cô: "Cậu cẩn thận một tí!"
Chu Vận: "Gì cơ?"
Nhậm Địch: "Đừng bị tên Quái Thú kia ăn hiếp!"
Vị trí bọn họ gần sân khấu, Chu Vận bị âm hưởng dội vào chấn động lồng ngực: "Mình cũng không muốn, phải làm sao đây?"
Nhậm Địch thấy dáng vẻ Chu Vận nghiêm túc trưng cầu ý kiến liền kéo cô đến, ngửa đầu cười khanh khách. Kết quả mãi cho đến khi buổi nhạc hội kết thúc, Nhậm Địch cũng không bày cho cô cách làm thế nào để không bị Lý Tuân ăn hiếp nữa.
Lần đầu tiên Chu Vận đi xem nhạc hội, còn là loại nhạc rock điên cuồng, tác dụng chậm này thật sự quá lớn. Sau khi kết thúc đi ra ngoài, toàn thân cô đều run run.
Nhậm Địch khinh thường nói: "Trông cái kiểu của cậu kìa."
Bên tai Chu Vận còn vang vọng bài hát vừa rồi, chẳng có sức đáp trả. Cô choáng váng nói với Lý Lam: "Đi, tôi đưa chị về."
Trên đường trở về, Lý Lam nói cảm ơn với Chu Vận những hai trăm lần, Chu Vận bị buổi nhạc hội chấn động đến nỗi buồn nôn, rất muốn bảo chị ấy im lặng nhưng cuối cùng cất lời vẫn là câu nói "Không cần cảm ơn."
Lý Lam: "Tôi sắp phải đi rồi, thật sự là chưa bao giờ dám nghĩ đến có thể xem được buổi biểu diễn này trước khi đi cả."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!