Ngày hôm sau, Hội Thực tiễn tổ chức cuộc họp thường kì. Cao Kiến Hồng nói được một lát đã thấy Chu Vận mất tập trung.
"Sao thế, có vấn đề gì à?"
"Hả?" Chu Vận hoàn hồn, lắc đầu, "Không có."
Cô nhìn về phía bên cạnh: "Hôm nay Lý Tuân đi đâu rồi?"
Cao Kiến Hồng: "Không biết nữa, buổi sáng cậu ấy gọi cho mình bảo hôm nay có việc, mình chịu quản lý mọi hoạt động của Hội một ngày."
Chuyện gì nhỉ? Liên quan đến cô gái hôm qua à? Chu Vận không muốn quan tâm nhưng lại tò mò nghĩ đến.
"Nào, tiếp tục." Cao Kiến Hồng lắc lắc ngón tay trước mặt Chu Vận.
Lý Tuân trốn học cả ngày. Sau khi tiết học buổi chiều kết thúc, Chu Vận lại đến văn phòng Hội, phát hiện cậu đã trở về, vẫn làm ổ trên ghế viết phần mềm như thường ngày.
Chu Vận ngồi xuống, hỏi bâng quơ: "Hôm nay cậu đi đâu thế?"
Lý Tuân: "Đến trung tâm thành phố dạo một vòng."
Chu Vận: "Trung tâm thành phố à? Đến đó làm gì?"
Lý Tuân liếc nhìn Chu Vận, châm chọc hỏi vặn: "Sao vậy? Công chúa điện hạ đã xác định đề tài thi rồi nên thừa hơi quan tâm đến chuyện vớ vẩn khác à?"
"..." Ai thèm quan tâm cậu, đồ thủ khoa nợ nần! Chu Vận cười khẩy trong lòng, quay đầu làm việc của mình. Vô tình cô thấy chiếc túi đặt bên chân Lý Tuân, hình như là của sân vận động trung tâm...
Chập tối, Cao Kiến Hồng rủ Chu Vận cùng đi ăn cơm, vừa đi cậu ta vừa nghĩ đến chi tiết dự án cuộc thi: "Hình như những khóa trước đã có rất nhiều người làm chương trình nhận biết các hành vi truy cập có chủ đích rồi, chúng ta có nên làm cái mới hơn không."
Chu Vận nói: "Được, nhưng cuộc thi an toàn thông tin chỉ xoay quanh mấy đề tài này thôi, nếu không thì làm từ phần cứng..."
Cô khựng lại, Cao Kiến Hồng nói: "Làm gì hả?"
Chu Vận nhìn về phía cổng trường, một người đang đứng ở ven đường đối diện.
"Chu Vận?"
"Ơi..." Chu Vận đáp lời.
Cao Kiến Hồng nói: "Đi thôi, cậu muốn ăn gì? Ra ngoài ăn nhé?"
Chu Vận: "Không cần đâu, ăn ở trong trường đi, sau đó trở về làm việc."
Cao Kiến Hồng cười: "Không cần gấp vậy, cậu cứ thoải mái đi, mình đâu phải là Lý Tuân."
Bọn họ đi đến căn tin, dọc đường Chu Vận vẫn cúi đầu, đếm từng viên gạch lát trên đường, chẳng nghe được câu nào của Cao Kiến Hồng. Cuối cùng, vào khoảnh khắc đặt chân lên bậc thềm, Chu Vận dừng bước.
"Này..." Chu Vận gọi Cao Kiến Hồng, "Mình bỗng nhớ ra còn chút việc, phải trở về ký túc xá một chuyến."
"Việc gì thế?"
Chu Vận nói dối: "Mẹ mình bảo gửi đồ về cho mẹ mà mình sơ ý quên mất. Cậu ăn trước đi, không phải chờ mình đâu, tối gặp ở văn phòng."
"Vậy cũng được."
Cao Kiến Hồng vào căn tin, Chu Vận chạy như bay đến cổng trường.
Cô ấy còn ở đây không? Còn ở đây không? Còn ở đây không?
Chu Vận dáo dác tìm xung quanh, rốt cuộc đã phát hiện ra bóng dáng kia ở một tiệm bánh ngọt.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!