Công cuộc lôi kéo Lý Tuân nhập bọn đã kết thúc trong thất bại. Chu Vận không hề bất ngờ về điều này, cô đã nói chưa từng thấy ai thuyết phục được Lý Tuân kia mà. Có điều... Thật sự là hơi khó chịu.
Cơn giận của Chu Vận như nghẹn lại trong lòng. Cô biết không thể trách Lý Tuân bởi ngay từ ngày đầu tiên tựu trường, lúc đứng lên tự giới thiệu, cậu ta đã cho mọi người biết mình thuộc kiểu người như thế nào.
Nhưng mà...
Chu Vận cũng không biết mình cứ khăng khăng cố chấp vì điều gì, chỉ là nỗi tức tối trong lòng không thể giải tỏa. Cô vùi đầu vào gối, nghiến răng ken két tự gặm nhấm lấy nó.
"Cậu không sao chứ?" Phương Thư Miêu quay đầu lại, lo lắng nhìn cô, "Từ lúc từ thủ đô về cậu cứ như bị trúng tà vậy. Làm sao thế?"
"Không có gì." Chu Vận bò xuống giường, thay quần áo định đi ra ngoài.
"Đi đâu vậy?"
Chu Vận uể oải: "Không biết."
"Hôm nay là thứ bảy, cậu không đến văn phòng Hội à, lạ nhỉ."
"..."
Đến văn phòng Hội cũng chẳng làm quái gì, Cao Kiến Hồng đến gặp thầy Lâm rồi, Lý Tuân sẽ không phân việc cho cô. Cuộc sống bỗng trở nên trống trải. Chu Vận chán nản đi ra ngoài, vừa mở cửa ra đã chạm mặt Nhậm Địch đang đi đến.
Thời tiết càng ngày càng nóng, Nhậm Địch tiên phong mặc áo cộc. Chu Vận nhìn vào cánh tay để trần cô ấy.
"Cậu xăm à?"
"Ừ." Nhậm Địch khoe riêng với cô, "Đẹp không?"
Hình một chú ong.
Chu Vận gật đầu: "Đẹp."
Nhậm Địch đeo đàn guitar, chắc là mới từ studio về. Cô ấy thấy Chu Vận là lạ: "Tâm hồn treo ngược cành cây rồi kìa."
"Không có, sao cậu về đây?"
"Mình về lấy mấy bộ quần áo."
Chu Vận gật đầu, vừa định đi thì Nhậm Địch gọi cô lại: "Này, chờ mình, cùng đi uống vài ly nào."
Phong cảnh trên sân thượng thư viện tuyệt đẹp.
"Cậu nói uống vài ly là uống trà sữa hả?" Chu Vận hơi ngỡ ngàng.
"Phải." Nhậm Địch cắm ống hút vào, đưa cho Chu Vận, "Mình không dám cho cậu uống rượu đâu."
Tại sao?
Nhậm Địch trêu cô: "Nghe Lý Tuân kể mỗi khi cậu uống rượu vào quậy ác lắm."
Vừa nghe tên Lý Tuân, lòng Chu Vận bắt đầu nổi lửa, thổi phù phù tạo nên những lớp bong bóng trong cốc trà sữa.
Nhậm Địch cười khúc khích: "Sao hả, rốt cuộc cậu cũng không chịu được cậu ấy rồi à?"
Chu Vận nheo mắt: "Sao mình có cảm giác cậu đang hả hê thế nhỉ?"
Nhậm Địch cười to, vỗ bôm bốp vào vai Chu Vận khiến cô bị sặc trà sữa, ho sù sụ, thở không ra hơi.
"Cậu chú ý chút đi!" Mặt Chu Vận dồn máu đỏ bừng.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!