Chương 3: (Vô Đề)

Phương Thư Miêu cầm bản danh sách sinh viên đứng trên bục giảng điểm danh. Không bất ngờ lắm khi mấy "cán bộ chây lười" trong đó có cả Nhậm Địch lại trốn tiết tự học buổi sáng. Cô ấy thực hiện công tác điểm danh mà muốn khóc thét. Tỉ lệ tham gia tiết tự học sớm hay tối của lớp đều được tính thẳng vào thành tích của ban cán sự. Đối với Phương Thư Miêu đang dốc sức muốn cạnh tranh vị trí chủ tịch hội sinh viên mà nói thì đây là chuyện cực kỳ nghiêm trọng.

Nhưng lớp này có quá nhiều kẻ quái chiêu, Phương Thư Miêu nhậm chức mới được ba ngày, mặt đã bắt đầu nổi mụn. Ngoại trừ Chu Vận ra, không ai buồn chú ý đến lớp trưởng phía trên bục giảng, tất cả đều vùi đầu dùi mài kinh sử. Nhất là cái cậu Ngô Mạnh Hưng lớp phó môn toán cao cấp ngồi trong góc kia, quả thật là cậu ta sắp sửa dán mặt vào quyển sách rồi.

Chu Vận thực sự thấy lạ. Hiện tại môn toán cao cấp mới học được có một buổi, giáo sư Trương chỉ nói ba điểm chính trong buổi học đó gồm Toán cao cấp là gì? Môn toán cao cấp yêu cầu những gì? Và làm thế nào học giỏi toán cao cấp?

Nhưng nghĩ lại, sinh viên giỏi đặt ra yêu cầu cao đối với bản thân cũng là việc bình thường, cậu ta chuẩn bị bài vở trước chẳng có gì đáng trách. Thế là Chu Vận ra vẻ nghiêm túc, cũng mở sách ra xem.

Buổi trưa cơm nước xong, Phương Thư Miêu đi họp, Nhậm Địch vẫn bặt vô âm tín, cả phòng ký túc xá chỉ còn lại một mình Chu Vận. Trong phòng quá yên tĩnh, yên tĩnh đến mức cô nằm phơi nắng được một lát đã ngủ quên mất, lúc tỉnh dậy mới nhận ra đã trễ giờ môn Toán cao cấp của thầy chủ nhiệm mất rồi.

Chu Vận chạy như điên với cái đầu bù xù như ổ gà mới qua kỳ ấp đẻ, trong lòng liên tục cầu nguyện nhất định đừng có mà điểm danh đấy nhé.

Trên giảng đường, thầy Trương đang giới thiệu về tích phân và vi phân. Chu Vận nhanh như cắt, thừa dịp thầy quay đầu lại với bảng đen thì lén lút đi vào từ cửa sau, ngồi ngay trong góc ở hàng cuối cùng.

Cô vừa thở hổn hển vừa hỏi bạn học bên cạnh: "Điểm, điểm, điểm..."

"Chưa."

Giọng nói này...

Chu Vận vén mái tóc rối bù của mình ra.

Là Lý Tuân!

Lúc cô chui vào giảng đường, do đầu cúi thấp nên không hề thấy rõ được cậu.

"Cảm ơn."

Lý Tuân lặng thinh.

Đối với những sinh viên vừa trải qua năm lớp Mười Hai đen tối, đã dấn thân vật lộn, đằm mình trong vô số thể loại đề bài biến thái mà nói thì nhập môn của Toán cao cấp cũng khá đơn giản, gần như đều là kiến thức cơ bản.

Nội dung tiết học đơn giản nên Chu Vận có nhiều thời gian rảnh rỗi hóng hớt những chuyện khác xung quanh. Ví dụ như cô phát hiện ra rằng lúc này, cái người ở bên cạnh đang vô cùng chú tâm, chỉ là sự chú tâm của cậu lại không đặt ở giáo sư Trương trên bục giảng kia.

Đúng ra mà nói thì tính cả lúc Chu Vận hỏi đến giờ, từ đầu đến cuối Lý Tuân đều không buồn liếc sang cô lấy một cái, tất cả sự chú ý của cậu đều dồn vào một chiếc laptop cỡ 11 - 12 inch trên đùi mình.

Chu Vận nhìn lộ liễu, không hiểu rốt cuộc cậu đang làm gì. Chỉ nghe thấy tiếng bàn phím vang lên không ngừng, tốc độ gõ của cậu cực nhanh. Có cần lót thêm tấm nệm không nhỉ? Chu Vận tự nhủ thầm. Cậu gõ lạch cạch không màng đến ai như thế rất dễ bị phát hiện đấy.

Phía trên, thầy Trương vừa gọi lớp phó môn học trả lời một câu hỏi. Có thể do từ sáng Ngô Mạnh Hưng đã học quá hăng say dẫn đến buổi trưa uể oải, lúc bị gọi lên, cậu ta lúng túng đến mức không nói rành mạch được nữa.

"Đó... là... là..."

Mặt Ngô Mạnh Hưng đỏ bừng, nhìn chằm chằm vào trang sách, không ngẩng đầu nổi. Trong vài giây im ắng này, tiếng gõ phím dồn dập ở hàng sau càng lúc càng vang rõ. Cả lớp đều quay lại nhìn, Chu Vận đành khẽ hắng giọng nhắc nhở.

Nhưng không hề có tác dụng! Thủ khoa Lý hiển nhiên đã tiến vào cảnh giới nhập định cao siêu rồi. Rồi có lẽ gặp phải một chướng ngại gì đó, Lý Tuân hơi cau mày, sau đó càng gõ mạnh bạo hơn.

Ngô Mạnh Hưng vẫn còn cứng đờ ra đó, thầy Trương liền nói: "Đừng khẩn trương quá, gọi em đứng lên trả lời chỉ để tạo không khí học tập cho lớp thôi. Mọi người cũng vậy, giờ học buổi chiều rất dễ buồn ngủ, kiên trì một chút nhé." Ông thoáng dừng lại rồi nhìn ra sau, "Vậy... bạn Lý Tuân, em đứng dậy thử trả lời xem nào."

Người được gọi tên không hề có phản ứng gì, Chu Vận đang do dự có nên nhắc nhở cậu lần nữa hay không thì bạn học ngồi phía bên kia Lý Tuân đã cất lời.

"Này, gọi cậu đấy!"

Cậu ta lén đá Lý Tuân một cú dưới bàn, lúc này Lý Tuân mới ngầng đầu lên. Bạn học kia lại truyền thông tin thần tốc cho cậu bằng âm lượng mà chỉ có hai hàng cuối mới nghe thấy: "Câu thứ sáu bài thứ hai, tích phân của hàm hợp."

Sách luôn được mở sẵn, Lý Tuân liếc mắt nhìn xuống.

Bạn học kia lại nhỏ giọng nói tiếp: "Tính từ ngoài vào trong..."

Lý Tuân đặt laptop xuống mặt đất, đứng hẳn dậy.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!