Tiêu đời rồi! Trước khi vào phòng thi, trong đầu Chu Vận không ngừng hiện lên ba chữ kia.
Tiêu đời rồi! Tiêu đời rồi! Tiêu đời nhà ma rồi!
Rốt cuộc thì người chứ không phải là máy móc, tinh lực cũng có hạn. Sức hút của Mác cho đến cùng cũng không lớn bằng ứng dụng Mocap.
Ấn tượng đáng thương cuối cùng của Chu Vận về môn học này chỉ dừng lại ở "đặc điểm mâu thuẫn cơ bản của xã hội nước ta" từ buổi xế chiều hôm ấy. Mấy ngày tiếp theo cô đều như nữ tu không thể tiến đến cõi cực lạc, cứ thế bước vào phòng thi.
Là phòng thi hay là pháp trường đây?
Chu Vận ngồi trong phòng thi, lòng dạ rối bời. Trước kia mẹ luôn nói với cô, nhất định phải chú tâm trong việc học hành, nước đến chân mới nhảy không thể nào mang lại kết quả tốt. Cho đến hôm nay cô mới ngộ ra được mình không nhận thức sâu sắc lời dặn dò này, vẫn cho rằng "kết quả không tốt" cùng lắm là điểm thấp, chưa từng nghĩ đến lúc vào phòng thi lại mang áp lực tâm lý nặng nề thế này.
Biết rõ bài thi sẽ kém sao còn phải đặt bút làm? Cuộc sống luôn có nhiều điều bất đắc dĩ thế đấy. Mong chờ việc ngài Các
-Mác bỗng dưng nhập xác là chuyện không thực tế. Chu Vận khuyên mình phải nghĩ thoáng ra, đến nước này rồi chỉ có thể bình tĩnh đối diện thôi.
Thoắt cái có người ngồi xuống bên cạnh, Chu Vận nghiêng đầu nhìn sang. Lý Tuân quả thật nhẹ nhàng ra trận, tay không vào phòng thi. Vừa ngồi xuống đã lấy cây bút máy màu đen trong túi ra, đặt lên mặt bàn.
Dựa theo độ quan trọng của các môn học, mấy kỳ thi trong trường đại học được đám sinh viên chia ra hai hình thức, gọi vui là "nguyên kiện" và "lẻ kiện". Nguyên kiện là chỉ môn quan trọng, phần lớn đều là giáo sư chuyên ngành tự mình coi thi, họ sẽ căn cứ vào số báo danh, mà nghĩ ra cách xếp chỗ ngồi phức tạp. Còn "lẻ kiện" là những môn không quan trọng lắm, không cần sắp chỗ, ai thích đâu ngồi đó, chỉ cần hai thí sinh cách nhau một chỗ trống là được.
Rất rõ ràng môn "Nguyên lý cơ bản chủ nghĩa Mác" là kiểu thi lẻ kiện.
Vẻ mặt Chu Vận sững sờ nhìn Lý Tuân. Có ý gì đây? Cái loại dốt đặc chủ nghĩa Mác
- Lênin như hai chúng ta còn phải ngồi chung với nhau để "giúp bạn vượt khó" nữa hay sao? Lại nghĩ đến hai ngày trước cô còn chế giễu thành tích môn chính trị của Lý Tuân, vậy mà hôm nay lại phải "ngồi sóng vai" với cậu rồi. Chu Vận cảm khái quả báo đến nhanh thật, cô không có tâm tư chào hỏi cậu.
Thầy giám thị mang bài thi vào phòng.
"Tất cả mọi người ngồi ngay ngắn, thẻ sinh viên đặt bên trái, cặp sách đều đặt lên bệ cửa sổ phía sau, trên bàn không được để bất cứ vật gì."
Đám sinh viên lác đác đứng dậy. Chu Vận xách túi đi thông qua chỗ của Lý Tuân. Thiếu gia Lý duỗi thẳng chân, đang khoanh tay nhắm mắt nghỉ ngơi.
Tối qua cậu ở lại văn phòng đến mấy giờ nhỉ? Vành mắt đen như được trang điểm vậy. Chu Vận quyết định không đánh thức cậu, dè dặt bước qua đôi chân dài kia.
Giám thị bắt đầu phát bài thi, Lý Tuân mới tỉnh táo trở lại. Chu Vận biết thì viết, không biết thì viết bừa, suy nghĩ "cùi không sợ lở" này khiến cô từ từ thả lỏng. Dù sao cũng chết, chi bằng chết cho thoải mái một chút. Chu Vận viết rồi lại dừng, thỉnh thoảng còn liếc nhìn ông chủ Lý bên cạnh.
Dáng vẻ Lý Tuân cầm bút rất lạ, trong ấn tượng của Chu Vận, tay của cậu vĩnh viễn đều chỉ gõ máy tính. Cô vừa làm bài vừa ai oán, có lẽ vì đã phần nào hiểu biết về Lý Tuân, cái tính kiêu căng ngạo mạn kia khiến cô cảm thấy lúc nào cậu cũng đang làm dáng.
Ví dụ như lúc này, mọi người đều đường hoàng cắm cúi làm bài thi, duy chỉ có mình cậu tựa lưng vào ghế ngồi. Như thể chê bai không gian chật hẹp gò bó, cậu hơi nghiêng người, mày khẽ chau lại, khinh khỉnh nhìn đề thi, ra vẻ như đang khâm điểm giang sơn.
Đôi chân của cậu quá thu hút ánh mắt người khác, nhất là lúc mặc quần đen, đường nét rắn rỏi kia thật khiến người ta không khỏi cảm khái sự ban ơn của tạo hóa.
Chu Vận thầm thở dài, lúc còn chưa kịp hít vào thì Lý Tuân đã làm xong tờ thứ nhất. Sau đó cậu gấp giấy lại, ngón trỏ ấn chặt, khẽ búng nhẹ trên bàn. Bài thi bay vèo sang bên Chu Vận.
Gì thế này? Chu Vận hít vào thật sâu. What are you doing?
Tóc gáy cô dựng đứng.
Hành động của Lý Tuân quá nhanh, quá tự nhiên và quá điềm tĩnh, thế nên thời gian như dừng lại vì cậu, không ai thấy được màn "bắn giấy" kinh khủng này cả. Chỉ có tim Chu Vận đập như trống vỗ, miệng khô khốc, mồ hôi mướt mát, cả người đều hoang mang bất ổn.
Đây là gì? Quay cóp à? Là quay cóp đấy, trời ạ! Cả cuộc đời học sinh của Chu Vận chưa từng trải qua chuyện như vậy, cho dù lúc bé có vài lần giở trò vặt vãnh, nhưng cũng không dám làm thật, chứ đừng nói là làm lộ liễu như bây giờ.
Thành tích kém cùng lắm về nhà chịu khổ hai tuần, nếu quay cóp bị bắt, để mẹ cô biết thì làn da nõn nà này của cô chắc chắn sẽ bị lột ra cho xem.
Lý Tuân ơi, tôi lạy cậu...
Đau khổ... cuộc thi đã trở nên đau khổ triệt để.
Hai thầy giám thị trở thành Hắc Bạch Vô Thường, cô cúi đầu, cánh tay đè chặt bài thi, trong lòng đang cầu khấn đủ các quỷ thần loạn xị cả lên.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!