Ngày hôm sau, không khí kỳ lạ, u ám nặng nề bao trùm cả văn phòng. Nhất là vẻ quái gở trên gương mặt vị thủ lĩnh nào đó cũng như ánh mắt hút hồn kia... khiến cả người Chu Vận sởn gai ốc.
"Chậc chậc." Trong làn khói, Lý Tuân khẽ chép miệng.
Chu Vận im lặng. Cậu biết chuyện Trương Hiểu Bội rồi ư? Nhìn vẻ mặt cậu... chắc hẳn là biết rồi.
Cô điềm tĩnh ngồi vào chỗ, lấy máy vi tính ra. Cô không có thời gian để ý đến cậu. Đã gián đoạn nhiều ngày, cô phải tăng tốc để theo kịp tiến độ dự án mới được.
Lý Tuân chống tay lên đầu, nói: "Công chúa điện hạ."
Chu Vận nhìn cậu, Lý Tuân cười tủm tỉm, ra chiều suy tư: "Thật đúng là công chúa điện hạ nhỉ."
Chu Vận vẫn lặng thinh, Lý Tuân cảm khái: "Khiến tôi mở mang tầm mắt quá đấy."
Chu Vận xem như cậu không hề tồn tại. Lý Tuân quay đầu nói với Cao Kiến Hồng: "Cho nên mới nói, tôi và tất cả bọn con gái có IQ vượt trên sáu mươi đều lệch pha cả."
Cao Kiến Hồng cười đến mức người run run.
Nếu như chỉ có thể chọn lựa giữa "IQ thấp hơn sáu mươi" và "lệch pha với cậu" chắc chắn tôi sẽ lựa chọn cách xa cậu đến cùng trời cuối đất. Chu Vận đặt sách xuống bàn, điềm tĩnh nhìn cậu:
"Có làm việc không?"
Lý Tuân nghiêng đầu, cười lưu manh: "Làm chứ, tác giả chương trình là gã điên mà."
Một lần nữa tập trung vào công việc, Chu Vận mở bảng tiến độ kế hoạch dự án ra xem rồi hỏi Lý Tuân: "Chắc không làm kịp trước khi nghỉ học đâu."
Lý Tuân thản nhiên nói: "Cô cứ làm xong nhiệm vụ của cô là được, những thứ khác cô không cần quan tâm."
Chu Vận cảm giác cả tuần sau mình đều phải cố cày cật lực rồi. Không chỉ là dự án của Hội, còn có cuộc thi cuối kỳ nữa. Lời mẹ nói còn vang vọng bên tai - "Con hãy lo học cho tốt, mẹ muốn xem thành tích cuối kỳ của con."
Loại thử thách này thật là áp lực...
Chu Vận thầm thở dài, ánh mắt lơ đãng giao với Lý Tuân, cậu còn đang cười trêu cô, rồi tiếp tục cúi đầu viết hàm lệnh. Chu Vận bỗng thấy tức tối.
Lúc nghỉ trưa, Chu Vận bận bịu không đến căn tin dùng cơm, vùi đầu học bài ở bên cạnh cậu. Văn phòng rất yên tĩnh, chỉ có tiếng gõ bàn phím lách cách của Lý Tuân vang lên. Qua một lúc, âm thanh liền im bặt, cậu gập máy tính lại.
"Không ăn cơm à?"
Chu Vận lắc đầu: "Cậu đi đi."
Lý Tuân vươn vai: "Cố gắng thế hả?" Cậu liếc sang quyển "Nguyên lý cơ bản chủ nghĩa Mác" của cô thì sững sờ hai giây, rồi chế giễu nói, "Cảnh giới tư tưởng của công chúa quả thật không giống người thường nhỉ."
Chu Vận nhìn cậu: "Lẽ nào cậu không cần học à?"
Lý Tuân: "Không cần."
Chu Vận cười dối lòng: "Đúng vậy, môn chủ nghĩa Mác và tư tưởng Mao Trạch Đông của cậu lúc nào cũng đạt được điểm năm vừa đủ qua môn, rất ổn định, quả thật đâu cần học."
Lý Tuân nhướng mày. Sao hả? Cậu tỏ vẻ không so đo với cô, quay người đi ra ngoài. Văn phòng chỉ còn lại một mình Chu Vận, cô cố nắm vững thời gian chỉ học trọng tâm.
Khi người ta nhập tâm thì thời gian sẽ trôi qua rất nhanh, trong lúc Chu Vận đang suy tư phân tích những đặc điểm mâu thuẫn xã hội cơ bản trước mắt của nước ta và giải quyết những mâu thuẫn này thì một quả bom bay từ ngoài đến nện vào đầu cô, cắt ngang tất cả suy nghĩ.
"Ối!" Cô ôm đầu kêu rên.
Quả bom lăn hai vòng trên bàn, cuối cùng dừng lại, là một ổ bánh mì bơ. Lý Tuân ngồi xuống cạnh cô, đã cơm nước no say, cậu thư thái ngáp dài.
Chu Vận tiếp tục đọc sách. Đặc điểm mâu thuẫn xã hội cơ bản trước mắt... đầu tiên là... là gì nhỉ? Ôi khốn khổ cho thân tôi, bị nện trúng đầu nên quên béng rồi sao?
Cô vội vàng nâng cao tinh thần, tập trung nhớ lại. Lực lượng sản xuất và quan hệ sản xuất, cơ sở hạ tầng và kiến trúc thượng tầng là động lực căn bản thúc đẩy phát triển xã hội, là nguồn gốc cho đấu tranh giai cấp, cách mạng...
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!