Chương 16: (Vô Đề)

Chu Vận nhanh chóng quên béng chuyện về anh chàng họa sĩ trẻ kia. Về đến trường học, cô chạy ngay tới văn phòng, vốn định tìm Lý Tuân để bàn bạc thêm về ứng dụng máy tính, thế nhưng vừa vào phòng đã thấy cô bạn gái phát thanh viên của Lý Tuân đang ngồi đúng chỗ của cô, tập đọc lời thoại với Lý Tuân.

Cô bạn gái say đắm nhìn cậu: "Ai đã đưa lối cho chàng đến đây?"

Lý Tuân đáp: "Tình yêu."

Cậu xem lời kịch rồi đọc tiếp: "Tình yêu đã dẫn đường chỉ lối để ta tìm đến được đây. Tuy ta chẳng phải tay thủy thủ cừ khôi, nhưng dù phải mạo hiểm phong ba tới miền biển xa xôi mà nàng đang ở, ta vẫn sẵn sàng liều mình vì viên ngọc quý là nàng."

Cô bạn gái: "Em thừa nhận, nếu không phải chàng nghe được em bày tỏ tấm chân tình lúc em chưa chuẩn bị, chắc chắn em sẽ căng thẳng hơn nhiều. Vì vậy xin hãy tha thứ cho em, là đêm đen đã tiết lộ bí mật của lòng em, đừng xem lời của em là phường lẳng lơ vô sỉ."

Lý Tuân: "Nàng ơi, ta xin thề với vầng trăng sáng..."

"Không..." Tâm trạng cô bạn gái dâng trào, giọng chợt vỡ òa.

"E hèm!" Cô ta hắng giọng, tiếp tục, "Vầng trăng kia luôn luôn thay đổi, nếu chàng mang nó ra thề thốt, em sợ rằng tình chàng cũng vô thường như nó mà thôi!"

"Vậy ta phải thề bằng gì đây?"

Cô bạn gái nắm lấy tay Lý Tuân: "Nếu chàng muốn thì hãy thề bằng tấm thân tuấn mỹ kia, bởi vì đó là ngọn nguồn duy nhất khiến em si mê, vị thần duy nhất mà em sùng bái."

"Thật sao? Nàng thật sự nghĩ thế ư?"

...

Sao tác phẩm của Shakespears qua miệng của hai con người này lại trở nên dung tục thế nhỉ? Chu Vận đi đến ngồi cạnh Ngô Mạnh Hưng. Mọi người đã quen với việc Ngô Mạnh Hưng lúc nào cũng đóng đô ở văn phòng Hội, và cũng rất thản nhiên với việc những cô bạn gái của Lý Tuân thường xuất hiện tại nơi này.

"Lại còn tấm thân tuấn mỹ nữa cơ đấy... Hứ!" Chu Vận cười khẩy.

"Hả?" Ngô Mạnh Hưng dời mắt khỏi màn ảnh, "Tấm thân gì cơ?"

Chu Vận lắc đầu, trong đầu cô bỗng thoáng hiện lên một ánh chớp, cô nhớ đến bức sơ đồ huyệt vị con người ở phòng khám trung y của ông thầy khi nãy.

"Nhân thể..."

Chu Vận đứng dậy luôn, đi đến phía sau cô bạn gái của Lý Tuân, vịn tay vào vòng eo thon thả của cô ta, nói: "Nào, cô qua đây ngồi chút nhé."

Cô bạn gái đang mải biểu diễn hùng hồn thì bị ngắt ngang, giận đến mức mặt đỏ bừng bừng, giậm chân bình bịch.

"Lần thứ hai rồi đấy!"

Lý Tuân bèn an ủi cô ta: "Mai rồi tập tiếp."

Cô bạn gái lấy lại quyển kịch, hừ một tiếng rồi ngoe nguẩy bỏ đi. Lý Tuân nhìn theo bóng lưng cô ta, châm điếu thuốc rồi liếc nhìn Chu Vận.

"Thấy trò này vui không?"

"Cậu quen bạn gái chỉ để tìm vui thôi à?"

Lý Tuân tựa vào ghế hút một hơi thuốc, nói: "Tất nhiên, cặp bồ là giúp bản thân thư giãn mà." Cậu hất cằm với Chu Vận, "Không phải đã cho cô nghỉ phép rồi sao? Tự dưng quay lại làm thế?"

Chu Vận sắp xếp lại ý tưởng trong đầu lần nữa mới cất lời: "Mới vừa rồi tôi đến một phòng khám trung y, thấy được bản sơ đồ huyệt vị con người. Không phải lúc trước cậu chê giao diện ứng dụng quá rắc rối ư? Hay là chúng ta cũng làm theo sơ đồ nhân thể đi."

Lý Tuân ngồi lọt thỏm trong ghế, hờ hững "ừ" một tiếng: "Nói tiếp đi."

Chu Vận lấy giấy và bút ra, vẽ một hình người: "Thể hiện chức năng bằng nhân thể chắc chắn sẽ trực quan hơn nhiều, tôi dùng bút mô phỏng chuột trước đã nhé." Cô cầm bút khoanh tròn trên tấm hình, "Sau khi người dùng nhìn thấy mô hình nhân thể sẽ rê chuột để nhấn hoặc vẽ vào vị trí cảm thấy khó chịu, sau đó chúng ta sẽ để hiện ra cửa sổ lựa chọn về các chứng bệnh và giải thích đi kèm, như vậy tính hướng dẫn sẽ cao hơn. Với lại, chúng ta cũng có thể chia từng phần thân thể ra như:

đầu, tay, chân, lưng, bụng, vân vân... Ứng dụng như thế càng có tính thống nhất hơn."

Chu Vận tuôn ra một tràng, sau đó chờ Lý Tuân quyết định. Lý Tuân bị khói thuốc xông lên, mắt cậu khép hờ lại. Hồi lâu sau, cậu quay đầu sang hỏi Cao Kiến Hồng: "Lúc nào có thể làm xong chương trình Mocap?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!