Chương 114: (Vô Đề)

Phi Dương thu mua Cát Lực vào năm Lý Tuân 37 tuổi. Tuy nhiên, người đưa ra kế hoạch thu mua ban đầu không phải là Lý Tuân, cũng không phải là Chu Vận, mà là Hoàng Chí Phi

- CEO của Phi Dương khi ấy.

Nói đến Hoàng Chí Phi, năm đó trước khi Hoa Giang đầu tư, Đổng Tư Dương còn đang thay đổi quy mô công ty đã đưa cho Chu Vận một USB chứa sơ yếu lý lịch, trong đó có cả Hoàng Chí Phi. Anh ta là nhóm người đầu tiên được tuyển chọn khi Phi Dương lần nữa đi vào quỹ đạo, và người phỏng vấn là Trương Phóng.

Trương Phóng phỏng vấn Hoàng Chí Phi siêu ngắn, gần như là vừa gặp mặt đã quyết định tuyển dụng anh ta ngay. Lý do vô cùng đơn giản, trên người anh ta toát ra vẻ gì đó giống với Chu Vận và Lý Tuân khi trước.

Lúc vừa vào công ty, Hoàng Chí Phi cũng là lập trình viên, sau đó từ từ chuyển sang bộ phận kinh doanh rồi hành chính. Hoàng Chí Phi làm việc cẩn thận và biết nhìn xa trông rộng, tính cách khá thâm trầm, vừa khéo bù trừ cho Đổng Tư Dương. Dưới sự phối hợp của hai người, Chu Vận và Lý Tuân có thể hoàn toàn yên tâm dốc lòng vào việc nghiên cứu. Còn Phi Dương trên đà phát triển ổn định lại có bước nhảy vọt vào năm năm sau, thuận lợi lên sàn chứng khoán.

Năm đó Lý Tư Kỳ được 6 tuổi, Lý Tuân và Chu Vận đang ở tỉnh khác thương lượng với phía Chính phủ mở rộng dữ liệu khám chữa bệnh liên kết với những thành phố nhỏ, hằng ngày đều bận tối mặt, thậm chí hôm khai trường đầu tiên trong cuộc đời đi học của con trai cũng không tham dự. Cuối cùng đành do Phó Nhất Trác đưa Lý Tư Kỳ mặt nhăn nhăn nhó nhó đến trường.

Sau khi ký kết hiệp nghị bước đầu với lãnh đạo ngành liên quan của Chính phủ, Chu Vận và Lý Tuân lên đường trở về. Cô vốn định đến trung tâm thương mại mua chút quà cho cậu bạn nhỏ Lý Tư Kỳ trước, nhưng chưa kịp làm gì đã bị Đổng Tư Dương và Hoàng Chí Phi gọi về họp.

Đổng Tư Dương còn dặn riêng với Chu Vận khoan hẳn báo chuyện này cho Lý Tuân biết. Chu Vận cảm thấy lạ.

Họ không họp ở công ty mà là đến một quán trà sân vườn mang phong cách trang nhã, đường sỏi núi giả, không khí yên tĩnh. Chu Vận thấy ngoại trừ Đổng Tư Dương và Hoàng Chí Phi ra, Hầu Ninh cũng có mặt ở đây, điều này khiến cô bất giác trở nên căng thẳng.

Hầu Ninh luôn chịu trách nhiệm bảo mật hệ thống và các sản phẩm phần mềm cho công ty, bởi vì dữ liệu khám chữa bệnh không giống với những thứ khác, Phi Dương cần phải bảo vệ nghiêm ngặt thông tin của người sử dụng. Chu Vận cho rằng chắc là phương diện bảo mật có vấn đề gì rồi đây.

"Xảy ra chuyện gì?" Cô hỏi thẳng.

Đổng Tư Dương ung dung ngồi trong chiếc ghế gỗ lim, vừa uống trà vừa nói: "Không phải chúng ta xảy ra vấn đề." 

Ông ra hiệu với Hoàng Chí Phi, Hoàng Chí Phi lập tức nói với Chu Vận: "Là như vầy, Hầu Ninh phát hiện bên phía công ty Cát Lực có người lén bán thông tin cá nhân của người chơi."

Đã lâu lắm rồi Chu Vận không nghe đến cái tên Cát Lực này. Đường lối của công ty họ không giống Cát Lực, sau khi Hoa Giang đầu tư vào Phi Dương, Phương Chí Tịnh cũng không dám hành động thiếu suy nghĩ nữa, vô cùng chuyên tâm sáng tạo ra những trò chơi tiếp theo.

Thỉnh thoảng nghe được vài thông tin qua truyền thông, Chu Vận biết tình trạng kinh doanh của Cát Lực không tốt cho lắm. Tuy thuận lợi lên sàn nhưng bọn họ bị Hoa Giang viện cớ "thiếu hụt năng lực tự chủ đổi mới" để từ chối hợp tác. Dự án thu được lợi nhuận nhiều nhất của Cát Lực là Bạn Gái Hoàn Mỹ cũng bị Chính phủ cấm nên nhanh chóng dừng hoạt động.

Cát Lực gặp qua hai lần cải cách lớn, cuối cùng miễn cưỡng bán phần lớn cổ phiếu chuyển sang phía nhà đầu tư mới.

"Bọn họ bán thông tin gì?" Chu Vận hỏi.

Hầu Ninh: "Tất cả trò chơi của họ đều có rất nhiều yêu cầu truy cập vào điện thoại di động." 

Chu Vận gật gù. Đây là chuyện rất phổ biến với những công ty công nghệ trong nước hiện nay. Công ty nào cũng muốn lấy được thông tin của người dùng càng nhiều càng tốt, để đảm bảo giảm thiểu tỷ lệ giả mạo người dùng nên điều này hoàn toàn cần thiết.

Chu Vận nhìn số liệu chi chít trên laptop của Hầu Ninh, nói: "Sao cậu biết họ lén bán thông tin?"

Hầu Ninh: "Đương nhiên là tôi có cách của tôi."

Chu Vận nhướng mày: "Cậu để ý công ty này quá nhỉ?"

Hầu Ninh trợn mắt nhìn cô: "Cô không để ý dĩ nhiên chúng tôi phải để ý giúp rồi."

Hoàng Chí Phi bên cạnh khẽ đẩy mắt kính, nói: "Chuyện họ lén bán thông tin đã được chứng thực, song bây giờ có rất nhiều trò được cài vào điện thoại, nên cũng không có gì to tát. Có điều gần đây xảy ra một việc, sẽ là một cơ hội tốt cho chúng ta." Anh ta nhìn Chu Vận, đôi mắt hẹp dài sáng quắc, "Nếu cô vẫn có ý muốn đánh bại công ty này, chúng ta có thể lập tức xóa sổ nó."

Chu Vận: "Việc gì?"

Hoàng Chí Phi đặt một tờ giấy lên bàn trà, Chu Vận cầm lên. Là một tin tức kẻ cướp đột nhập vào nhà giết người cướp của vô cùng thảm thiết, xảy ra ngay tại thành phố này. Chu Vận xem mà chân mày cau chặt.

Cô hỏi: "Chuyện này có liên quan đến việc Cát Lực bán thông tin hả?"

Hoàng Chí Phi: "Có liên quan hay không do chúng ta định đoạt."

Chu Vận liếc nhìn anh ta.

Hoàng Chí Phi không cợt nhả như Đổng Tư Dương, anh ta rất ít cười, lúc nào cũng trầm tĩnh: "Tôi quen với người phụ trách vụ án này, tôi đã bày cho anh ta cách điều tra điện thoại của người bị hại, trong đó có trò chơi của công ty Cát Lực. Bây giờ kẻ tình nghi đã bị bắt, hắn khai báo là mua được thông tin của chủ nhà ở trên mạng."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!