Chương 9: Phản kích

Nhân viên đăng ký kết hôn là một cô gái trẻ tuổi buộc tóc đuôi ngựa, cô đưa cho Tưởng Đạc và Lục U mỗi người một tờ khai đăng ký kết hôn, bảo hai người dùng bút màu đen điền vào.

Tưởng Đạc giống như đã tập luyện qua hàng trăm lần, dùng tốc độ rất nhanh điền trong các mục trong tờ khai.

Lục U lại chậm rì rì, chăm chú viết từng nét từng nét, kéo dài thời gian.

Trái tim rối tung cả lên.

Nhân viên công tác nhìn Tưởng Đạc, lại nhìn Lục U. Một người đẹp đến kinh thiên động địa, một người đẹp đến lặng yên như tờ. Hai người này... nên kết hôn!

Ánh mắt cô dời xuống nhìn vào tờ khai của hai người, không khỏi cảm thán: "Chữ hai người giống nhau thật đấy, xem ra sinh ra đã định làm vợ chồng rồi."

Lục U nhìn tờ đơn của Tưởng Đạc. Chữ trên đó nắn nót, đều tăm tắp, nhưng vừa nhìn đã biết không phải chữ của anh, chữ viết của anh sẽ phải mạnh mẽ hơn.

"Anh... anh bắt chước chữ em làm gì."

Tưởng Đạc tỉnh bơ đáp: "Thú vị, viết quen rồi."

"Anh học chữ viết của em lúc nào thế?"

"Lúc học đại học."

"Em chẳng biết gì hết."

"Còn nhiều chuyện mà em không biết lắm."

Cô sẽ không biết những năm đó anh làm ra bao nhiêu chuyện ngốc nghếch, nhàm chán.

Anh nhặt lại những ruột bút bị cô vứt đi, đựng đầy trong một cái hộp.

Anh kéo mấy cọng lông trắng trên chiếc mũ áo khoác ngày đông của cô, sau đó đựng trong một bình thủy tinh nhỏ bằng ngón tay cái, đeo trên cổ rất nhiều năm. Trong một lần huấn luyện đặc biệt trong rừng nhiệt đới ở phía Tây Brazil, anh đã đánh rơi nó. Sau đó anh ở trong rừng tìm kiếm ba ngày ba đêm, cả người đều bị muỗi đốt sưng vù.

Thậm chí việc bắt chước chữ viết của cô đã đạt đến trình độ thành thạo, giống y như đúc, sau đó dùng nét chữ xinh xắn của cô viết lên giấy – 

Tưởng Đạc, em cũng thích anh.

Những năm đó, còn nhiều việc mà cô không biết lắm.....

"Chưa viết xong nữa à?" Anh không khỏi có chút nôn nóng.

"Giây phút quan trọng như vậy, đương nhiên là em phải viết từ từ rồi."

Tưởng Đạc dựa lưng vào ghế, khóe miệng cong lên: "Viết xong có phải còn muốn kiểm tra chính tả lại một lần không?"

"Ừm, phải kiểm tra."

"Anh kiểm tra giúp em."

Đầu ngón tay to dài của chỉ vào tên của cô, có hơi cạn lời: "Ngay cả tên mình mà em cũng không biết viết à?"

Lục U nhìn lại, quả nhiên, U của Lục U thiếu một chữ khẩu, viết thành Ấu mất rồi.

Lục U nói vội: "Viết sai rồi... em viết lại tờ khai khác."

Nhân viên kiên nhẫn đưa cho Lục U một tờ khai khác. 

Tưởng Đạc nhìn bộ dáng chột dạ của Lục U, trong lòng đại khái cũng hiểu rồi.

Khóe mắt hiện lên vẻ tự giễu.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!