Ra khỏi cửa hàng tiện lợi, một cơn gió lạnh thổi tới. Đầu óc Lục U qua nửa phút liền tỉnh táo lại. Vừa rồi cô với Tưởng Đạc... đã làm gì!!
A a a!!!!
Điên rồi.
Giống như sợ cô đổi ý, Tưởng Đạc nâng giọng dặn dò: "Ai không tới thì – làm – chó."
"Em... em đi mua mấy gói băng vệ sinh."
Nói xong, Lục U lảo đảo vòng vào cửa hàng. Dường như cảm thấy... phải làm chó rồi.
Tưởng Đạc vỗ vỗ bả vai Lục Ninh, lời nói sâu xa: "Đừng chọc chị cậu tức giận, cô ấy đang tới kỳ, mẫn cảm lắm."
Lục Ninh:...
Là ai chọc cơ!
"9 giờ sáng mai anh thật sự muốn đến Cục Dân chính với chị ấy à?"
"Dù sao anh cũng không muốn làm chó."
Tưởng Đạc nói xong, cùng đi vào cửa hàng tiện lợi, đi tới chỗ bán đồ dùng vệ sinh sinh lý.
Lục U thấy anh lại đây, giấu sự hoảng loạn và hối hận nơi đáy mắt, giả vờ bình tĩnh lựa chọn sản phẩm.
Tưởng Đạc thuận tay cầm một gói băng vệ sinh dạng: "Cái này tốt."
"Anh còn biết mấy thứ này nữa à."
Tưởng Đạc bình tĩnh giải thích: "Tra án cần lượng kiến thức rất lớn. Những kiến thức này bao gồm thường thức, mức giá hàng hóa, đồ trang điểm của phụ nữ, những đồ dùng sinh hoạt và kế hoạch hóa gia đình..."
Lục U trợn trắng mắt, vẫn còn tức vì lời vừa rồi của Tưởng Đạc: "Cũng chẳng có người đàn ông nào trả tiền cho em, em không dùng nổi loại đắt như thế đâu."
"Hiện tại có rồi."
Anh nói xong, cầm lấy mấy gói băng vệ sinh đi ra quầy thu ngân.
Vốn dĩ Lục U chỉ nói lẫy, không nghĩ tới anh lại tưởng thật, cô lập tức đuổi theo, lấy điện thoại ra định trả tiền.
Nhưng tốc độ quét mã của Tưởng Đạc rất nhanh, đinh một tiếng, đã thanh toán xong.
Em gái thu ngân đưa túi vải cho Lục U.
Tưởng Đạc tiện tay nhận lấy, giúp cô xách, mấy lần Lục U muốn cướp về nhưng chưa không có lần nào thành công.
Trên con đường ánh đèn neon lập lòe, Tưởng Đạc cầm túi đựng băng vệ sinh đi ở phía trước, hai chị em Lục U và Lục Ninh đi ở phía sau.
Bóng lưng anh cao lớn và thẳng tắp, bả vai rất rộng, không khỏi khiến người ta có cảm giác an toàn.
Lục Ninh hạ thấp giọng nói bên tai Lục U: "Không thì em về trước nhé, hai người tâm sự xem người nào làm chó trước đi."
Lục U níu lấy ông tay áo Lục Ninh, dùng ánh mắt uy hiếp cậu: "Em mà dám đi em nhất định sẽ chết."
"Ầy..."
Ba người lặng im đi tới đầu ngõ, cuối cùng Tưởng Đạc cũng đưa túi băng vệ sinh cho Lục U.
"Cảm ơn nhiều ha."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!