Ba năm đại học tiếp theo, ngày nào cũng là tình yêu nồng cháy.
Tưởng Đạc được tiếp nhận điều trị tâm lý tốt nhất trong nước, trạng thái tinh thần của anh hồi phục rất tốt, bệnh tình không còn tái phát nữa.
Cho đến năm cuối cấp, Lục U đăng kí nguyện vọng cho Tưởng Đạc tại Đại học Maryland.
Tưởng Đạc không hề muốn ra nước ngoài học thêm, chết cũng không muốn.
Anh cực kì không có tiền đồ, chỉ muốn ngày nào cũng được vùi trong chăn của Lục U, bám lấy cô, cùng ăn sáng, cùng nhau đi học môn tự chọn, cùng nhau đến thư viện, sau đó cùng nắm tay nhau trở về ngôi nhà nhỏ ấm cúng của hai người.
Chính là một phút cũng không muốn tách nhau ra.
Nhưng thái độ của Lục U có vẻ rất kiên quyết, nhất định bắt anh phải đi.
"Anh có thể nhận cố vấn cho nhiều người, kiếm thêm rất nhiều tiền, làm thêm nhiều công việc bán thời gian, cũng có thể học lên tiến sĩ, liều mạng kiếm tiền, sẽ không để cho em thất vọng."
Mỗi tối trước khi đi ngủ, anh đều ôm cô năn nỉ một hồi, cầu xin cô đừng đẩy anh ra.
Bởi vì Tưởng Đạc sẽ không từ chối bất cứ yêu cầu nào của Lục U, nên anh chỉ có thể cầu xin cô mà thôi.
Nhưng khoảng thời gian đó Lục U như bị quỷ ma mê hoặc, nói rằng bạn trai của XX đã trúng tuyển vào một trường đại học danh giá ở nước ngoài, ngày nào cũng khoe khoang lượn lờ trước mặt cô.
Tưởng Đạc cũng hiểu con gái ở độ tuổi này ít nhiều cũng có sự so bì.
Là một người bạn trai, anh không phải là người hoàn hảo nhất, anh không có gia đình chống đỡ cho mình, làm gì cũng phải dựa vào bản thân, mặc dù con đường có vất vả nhưng anh chưa bao giờ bỏ cuộc.
"Lục U, hãy cho anh thời gian, anh sẽ trở nên tốt hơn, sẽ cho em một cuộc sống đủ đầy hơn."
"Em cho mà, không phải đã để anh ra nước ngoài đào tạo chuyên sâu rồi sao." Lục U thừa cơ hội nói tiếp: "Ngành Tội phạm học ở Đại học Maryland là tốt nhất trên thế giới, hơn nữa nếu anh muốn thi thì nhất định sẽ đỗ."
Tưởng Đạc biết Maryland là sự an bài tốt nhất, không có gì có thể chê trách. Nhưng... đi nhiều năm như vậy, anh không thể tưởng tượng được những ngày xa cách cô, có lẽ mỗi ngày đều là một cơn ác mộng.
"Rất tốt, nhưng không có em."
"Ca ca, chúng ta còn cả một tương lai rất dài." Lục U ôm lấy mặt anh, kiên định nói: "Em chưa bao giờ cầu xin anh điều gì. Anh hãy đồng ý với em chuyện này nhé, chỉ một chuyện này thôi."
"Em muốn anh đi thì anh sẽ đi, nhưng anh thật sự không muốn."
"Xin anh đấy."
"Đừng mơ."
Lục U nắm lấy tay anh nhưng lại bị anh đẩy ra, tắt đèn rồi tự mình nằm xuống.
Lục U ngồi trong bóng tối một lúc rồi cũng nằm xuống.
Tưởng Đạc gối lên cánh tay của mình, nhìn trần nhà tối đen, trái tim như muốn vỡ nát.
Mà anh không biết, Lục U ở bên cạnh cũng vô cùng đau lòng.
- -
Sau này Tưởng Đạc trúng tuyển vào Đại học Maryland, trở thành sinh viên Trung Quốc duy nhất trúng tuyển vào năm đó.
Trong lúc làm bài thi, thậm chí anh còn nghĩ sẽ viết bừa, nếu không trúng tuyển thì anh sẽ không cần đi ra nước ngoài nữa.
Nhưng cuối cùng anh vẫn không làm vậy.
Cô cầu xin anh như vậy, anh còn có thể làm gì được đây. Coi như vì thể diện của cô gái nhỏ, muốn có một người bạn trai có bằng thạc sĩ, tiến sĩ của Đại học Maryland, còn lý do gì để anh không dốc hết sức nữa đây.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!