Chương 7: Thuốc hối hận

Lục U về đến nhà, em trai Lục Ninh đang ngồi dưới thảm bên cạnh giường cô, chăm chú làm bài tập.

Cậu nhóc đã dần dần có dáng vẻ một người đàn ông, gáy đã bị phơi nắng thành màu lúa mì, tóc húi cua theo yêu cầu nghiêm khắc của trường học, cả người mang theo khí chất lạc quan của thiếu niên.

Bình thường Lục Ninh đều làm bài trong phòng của mình, nhưng vì Lục U đã về nên cậu muốn ở chung với chị nhiều hơn, đó là lí do vẫn bám riết lấy cô.

"Sao em cứ gây khó dễ với Thẩm Tư Tư thế." Lục U làm nước ép cà chua cho Lục Ninh rồi đặt cạnh tay cậu.

Lục Ninh vùi đầu vào đống bài tập: "Vì chị ấy cứ trêu em là nhóc béo."

"Đó là chuyện hồi trước rồi, mà nói chứ, lúc em học cấp hai đúng là tròn tròn, mập mập mà."

Lục Ninh nghiêm mặt lại: "Không phải sau này em đã giảm cân rồi sao."

"Cho nên cậu ấy không còn cười em nữa, mang thù như thế làm gì chứ." Lục U xoa đầu cậu, cười nói: "Bây giờ cậu ấy còn gọi em là nhóc đẹp trai ấy."

"Ai thèm chứ." Lục Ninh mất tự nhiên nghiêng đầu, nhấn mạnh lần nữa: "Dù sao em cũng không thích chị ấy."

"Ai cần em thích, người ta là Thẩm Tư Tư, đàn ông theo cậu ấy còn thiếu à, người mẫu công ty, thậm chí cả mấy tiểu thị tươi chưa được ra mắt nữa."

Lục Ninh kinh ngạc ngẩng đầu: "Chị ấy được chào đón như vậy á?"

"Mấy người đàn ông kia ấy, Thẩm Tư Tư nhìn họ nhiều thêm một cái họ đã hận không thể lập tức tặng nhẫn kim cương, tặng nhà cho cậu ấy, cũng chỉ có em cảm thấy người ta đáng ghét thôi."

"..."

Lục Ninh không tiếp lời, buồn bực làm bài tập.

Lục U cũng không quấy rầy cậu, cầm bài tập và bài thi của cậu lên. Thành tích của Lục Ninh chưa bao giờ khiến người lớn lo lắng. Mặc dù cậu không có thông minh như Tưởng Đạc, nhưng cũng rất chăm chỉ, nhất là sau khi trong nhà xảy ra biến cố, cậu càng liều mạng học tập, suốt bao năm duy trì ở top 5 toàn khóa.

"Đêm nay bố về không ạ?"

"Không về, đến chỗ mẹ rồi, sao thế?"

"Buổi tối em hẹn bạn ra ngoài xem phim."

"Trai hay gái thế?"

"Chị quan tâm nhiều như thế làm gì?"

Đáy máy Lục U lập tức lập lòe ánh sáng của sự nhiều chuyện: "Là bạn gái hả? Thế thì em phải mặc áo sơ mi trắng, phối với đôi giày chị mua cho em, có đủ tiền không, không đủ thì chị đi lấy túi đưa thêm."

"Là con trai!"

"Ồ, không sao, em cứ mặc như thế đi."

"Tiền kia..."

"Xem phim cần tiền à?"

"..."

Lục U làm xong đường thêu viền đầu tiên đã gần mười giờ tối rồi. Cô ngáp một cái, đi ra vườn vươn vai, thư giãn gân cốt.

Lục Ninh vẫn chưa về, cô không khỏi lo lắng, cô chuẩn bị gọi điện thoại "ân cần hỏi han" một phen. Nhưng nghĩ lại, có lẽ phim chiếu muộn, cô không nên quấy rầy niềm vui của cậu.

Đang trong độ tuổi dậy thì của cậu thì trong nhà gặp phải biến cố, tính cách cậu cũng trở nên trầm tĩnh hơn nhiều, tâm tư cũng nặng hơn. Cậu có thể có nhiều bạn và cùng bạn đi ra ngoài chơi, Lục U vui vẻ còn không hết.

Trở về phòng chưa được bao lâu thì Lục U nhận được tin nhắn của Tô Nhị, kèm theo đó là một tấm ảnh – 

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!