Chương 6: (Vô Đề)

Cả một buổi chiều, Lục U đều ở trong phòng làm việc nghiên cứu cách sửa chiếc váy của Thượng Nhàn Thục. 

Cô lật cuốn tư liệu mà thầy Kevin đưa cho, tìm được một loại chất liệu thích hợp để sửa loại vải này. Sau đó Lục U vẽ một hình bươm bướm với kiểu dáng khác biệt, vừa hay lại phù hợp với phong cách của chiếc váy này,

Chỉ có điều thêu thì cần chỉ, Lục U lục tung hộp thêu trong nhà cũng không tìm được màu phù hợp.

Muốn thêu trên loại vật liệu xa xỉ này phải thật cẩn thận, tất cả những thử nghiệm không thích đáng đều có thể hủy cả chiếc váy.

Lục U gọi điện thoại cho bạn thân là Thẩm Tư Tư đang làm việc ở tạp chí thời trang: "Tư Tư, tôi đang cần chỉ thêu ánh kim mà trong nhà lại không có, cậu có thể xem giúp tôi xem công ty cậu có không, tôi mua."

Thẩm Tư Tư là bạn cùng phòng đại học của Lục U, xuất thân từ tầng lớp dưới cùng, trước đây Lục U giúp cô ấy không ít chuyện, quan hệ giữa hai người rất tốt, tình cảm rất sâu đậm.

Cô ấy là người trượng nghĩa, không do dự đã đáp ứng: "Ok, cậu gửi yêu cầu cho tôi, bao gồm cả màu sắc và chất liệu, đợi lát nữa tôi sẽ đến phòng nguyên vật liệu tìm cho cậu, bây giờ tôi đang đi tiếp khách hàng lớn với ông chủ."

"Cậu làm việc trước đi, không gấp."

Thẩm Tư Tư cúp điện thoại, ra khỏi buồng vệ sinh.

Trợ lý La Ngữ Yên đang dặm lại son môi, lạnh lùng liếc mắt nhìn cô, nói: "Lấy đồ của công ty đi giúp bạn cô à, nếu việc này mà để lãnh đạo biết thì không tốt lắm đâu."

Mặt Thẩm Tư Tư không đổi sắc: "Tôi sẽ báo cáo với lãnh đạo, bao nhiêu tiền cũng sẽ bù đủ."

La Ngữ Yên và Thẩm Tư Tư đều là trợ lý tổng giám đốc, hai người vẫn luôn cạnh tranh với nhau. Năng lực làm việc của Thẩm Tư Tư mạnh, nhưng EQ La Ngữ Yên lại cao, biết làm vừa lòng người khác. 

Hai cô gái dùng lời nói đối chọi gay gắt một lúc rồi ai làm việc nấy.....

Trong lòng làm việc, lão tổng Đàm Hạc của Mosha, một người đàn ông hơn bốn mươi tuổi, đang tiếp đãi CEO hiện tại của Tưởng thị

- Tưởng Tư Địch.

Lúc đầu Đàm Hạc chỉ định trợ lý Thẩm Tư Tư tới giúp đỡ, những giữa đường lại bị La Ngữ Yên chen ngang. Dù sao thì có thể tiếp xúc, quen biết với người của tập đoàn Tưởng thị là cơ hội ngàn năm có một.

Trong phòng làm việc, Tưởng Tư Địch ngồi trên ghế salon, áo khoác blazer kết hợp cùng váy, chân giẫm trên đôi giày cao gót chừng năm phân, khí chất tinh anh không thể che giấu.

Tưởng Tư Địch không tới một mình mà còn đem theo em trai mới từ nước ngoài trở về, đứa con riêng sắp tiếp nhận tập đoàn – Tưởng Đạc.

Vừa bước vào cửa, ánh mắt La Ngữ Yên đã dính lên người Tưởng Đạc. Nhìn vài lần cũng không nỡ thu về. 

Anh không mặc đồ công sở, trên người chỉ mặc một chiếc hoodie thoải mái, mang tới cảm giác thiếu niên.

Đường nét gương mặt lạnh lùng, cứng nhắc, nhưng trên đó lại có một cặp mắt đào hoa câu hồn đoạt phách, nhất là nốt ruồi đỏ thẫm dưới mắt trái, quả thực rất đẹp.

Trong giới đều nói con riêng nhà họ Tưởng giống như một con quỷ, nhưng chưa ai nói rằng đây lại là một diễm quỷ đẹp trai như vậy!

Tưởng Tư Địch cùng Đàm Hạc bàn chuyện làm ăn, Tưởng Đạc thì nhàm chán đi đi lại lại trong phòng họp, lúc thì nhìn ra ngoài cửa sổ một chút, lúc lại nhìn đồ cổ trên giá một chút.

Giống như không hề có chút hứng thú nào đối với việc làm ăn.

Ánh mắt La Ngữ Yên đi theo anh, thiếu chút nữa đã quên châm trà cho tổng giám đốc và khách hàng.

Cảm nhận được ánh mắt của cô ta, Tưởng Đạc quay đầu lại nhướng mày cười.

Mặt La Ngữ Yên lập tức đỏ ửng.

Tổng giám đốc Đàm Hạc cũng không để ý tới cô ta lắm, bởi vì toàn bộ lực chú ý của ông ta đều đặt lên đôi chân dài của Tưởng Tư Địch, còn vô tình cố ý liếc vài lần.

Tưởng Tư Địch không nhìn thấy ánh mắt quá trớn của Đàm Hạc.

Lần này bàn chuyện làm ăn, chị ấy mang cả Tưởng Đạc đi cùng. Lúc đầu định đưa anh  đến để làm quen với việc buôn bán, nếu bố đã chọn Tưởng Đạc làm người thừa kế tập đoàn thì anh nên ghi nhớ các hạng mục của công ty. 

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!