[1] Năng thủ sơn dụ: có nghĩa là những vấn đề khó khăn. Nói một cách ẩn dụ, vấn đề cần giải quyết rất phức tạp, nhưng thu được lợi ích thu sau khi giải quyết. Còn nếu nói về người thì là kiểu người không ai dám đụng vào.
Một chiếc Bentley lái vào sân trường, đưa tới không ít ánh mắt tò mò của sinh viên.
Bên trong xe, Hứa Trầm Chu dùng tai nghe bluetooth, dịu dàng đáp lời Lâm Vãn Vãn: "Ừ, vào đoàn phim biểu hiện tốt một chút, kịch bản này rất hay."
"Trầm Chu, cảm ơn anh đã cho em cơ hội được vào đoàn."
"Giữa chúng ta không cần nói cảm ơn."
"Tối nay anh có rảnh không, em muốn mời anh đi ăn cơm."
Xe của Hứa Trầm Chu đã lái đến kí túc xá của nghiên cứu sinh, dừng dưới cây nhãn tươi tốt: "Tối nay không được, anh có việc."
"Là công việc sao?"
"Ừ, cúp đây."
Hứa Trầm Chu cúp điện thoại một cách qua loa, để nghi vấn của người phụ nữ dừng ở đầu dây điện thoại bên kia.
Anh ta gọi cho Lục U hai cuộc điện thoại nhưng Lục U không tiếp, vì vậy lại gửi tin nhắn: "Anh tới rồi, xuống đi."
Lục U vẫn không trả lời.
Cứ như vậy chiếc xe Bentley đĩnh đạc dừng ở dưới kí túc xá, thu hút không ít ánh mắt của sinh viên.
Trong kí túc xá, Tô Nhị đắp mặt nạ, gõ gõ vào nhà vệ sinh: "U U, bạn trai cậu tới kìa."
Trong nhà vệ sinh có tiếng nước truyền ra, Lục U đang tắm, giọng nói hơi vang: "Anh ta không phải bạn trai tôi."
"Nhưng anh ta tới tìm cậu đấy, đang đỗ xe ở bên dưới, chờ cũng được nửa tiếng rồi."
"Anh ta thích thì cứ đợi thôi."
Lục U không chút vội vàng, cô tắm hết nửa tiếng, sau đó chậm rãi bước ra khỏi phòng tắm, lúc ngồi trước gương sấy tóc thì cầm điện thoại lên nhìn một cái.
Năm cuộc gọi nhỡ, còn có một tin nhắn SMS –
"Anh tới rồi, xuống đi."
Lục U cười nhạt, đây chính là giọng điệu ra lệnh trước sau như một của anh ta. Mấy năm nay, Hứa Trầm Chu đã quen với sự dịu dàng, ngoan ngoãn của cô... Hất hàm sai khiến, hô tới quát lui.
Lục U tiện tay trả lời lại: "Không xuống, không muốn thay đồ ngủ, anh có việc gì?"
Rất nhanh, Hứa Trầm Chu đã gọi điện thoại lại.
Lục U tắt máy sấy rồi nhận cuộc gọi.
"Lục U, rốt cuộc em muốn thế nào?"
Giọng nói Hứa Trầm Chu bị đè rất trầm, chỉ nghe thôi cũng thấy anh ta đã gần như không nhịn được nữa, nhưng vẫn cố gắng kiềm chế.
"Tôi chẳng muốn thế nào cả, chỉ hy vọng anh đừng tới quấy rầy cuộc sống của tôi nữa, chúng ta đã chia tay rồi."
Ban đầu Hứa Trầm Chu tưởng Lục U chỉ đang giận dỗi nên anh ta mới cố ý lạnh nhạt cô mấy ngày, anh ta cho rằng cô sẽ suy nghĩ lại, dù sao hiện tại tình huống trong nhà cô bết bát như thế, Hứa Trầm Chu là cây đại thụ duy nhất cô có thể dựa vào.
"Lục U, mẹ em ở bệnh viện ngày nào cũng cần dùng tiền, nhà em vẫn còn khoản nợ chưa trả, mặc kệ em vẽ bao nhiêu bản thảo, làm bao nhiêu công việc cũng không thể thanh toán những khoản tiền đó. Dưới hoàn cảnh này mà em nhất định muốn chia tay với anh sao?"
Tay Lục U nắm chặt thành quyền.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!