Chương 40: Em muốn bảo vệ anh

Làn hơi nước trong phòng tắm bốc lên, Lục U mở đầy nước ấm trong bồn tắm, bọt xà phòng trắng và cánh hoa trôi nổi trên mặt nước đang bốc hơi.

Cô quay đầu nói với Tưởng Đạc: "Nước được rồi đấy, anh vào được rồi đó."

Tưởng Đạc đi vào, thân trên không mặc gì cả, anh bước vào bồn tắm, hơi lạnh tản đi, thân thể lạnh như băng được xoa dịu.

Lục U ngượng ngùng dời ánh mắt đi, giận dỗi vẩy bọt xà phòng về phía anh: "Ở trước mặt em mà anh không kiêng kị tí nào sao?"

"Kiêng kị gì cơ?"

"Anh không sợ bị em nhìn thấy hết à?"

"Chuyện sớm hay muộn thôi."

Khi Tưởng Đạc nói lời này, nét mặt anh rất tự nhiên, không giống như trêu đùa tí nào.

Nhưng câu "chuyện sớm hay muộn thôi" lại khiến Lục U không khỏi nóng mặt: "Anh ngâm trước đi, có thể ngủ ở trong đó một lát, khoảng thời gian này không liên lạc, chứng mất ngủ của anh đã đỡ chưa thế."

"Không đỡ." Tưởng Đạc trầm giọng nói: "Nghiêm trọng hơn rồi, mỗi ngày chỉ ngủ được khoảng ba, bốn tiếng."

"Hèn gì nhìn anh mệt mỏi như thế." Lục U vươn tay vuốt ve gò má và cằm của anh, đau lòng hỏi: "Có phải trong lòng anh có chuyện gì không?"

"Không sao đâu."

"Thế anh ngâm một lát đi, quần áo sạch em đặt trên giá rồi, đêm nay đừng đi nữa."

Đôi mắt đào hoa tuyệt đẹp của Tưởng Đạc có chút câu dẫn: "Em có đuổi thì anh cũng không đi."

Lục U vỗ vào gáy anh: "Em ra đây, anh tự ngâm đi."

Tưởng Đạc giơ tay nắm lấy cổ tay cô: "Cưng, hôn anh một cái."

"Nói rồi mà, anh đừng có gọi em buồn nôn thế."

"Hôn anh một cái." Anh bướng bỉnh.

Lục U vén lọn tóc ra sau tai, cúi người hôn như chuồn chuồn lướt nước lên mắt anh.

"Xong rồi."

"Chưa xong." Tưởng Đạc đè gáy cô xuống, sau đó hôn lên môi cô.

Trong màn sương trắng dày đặc, mặt Lục U từ hồng hồng chuyển thành đỏ bừng, cô mở to hai mắt, nhìn gương mặt đẹp trai của người đàn ông đang gần trong gang tấc.

Anh từ từ nhắm hai mắt lại, trên hàng mi dài treo vài giọt nước, anh rất nghiêm túc, cũng rất chăm chú, giống như đang làm một việc cần tập trung toàn bộ tinh thần.

"Đừng nhìn đông nhìn tây nữa."

Lúc hai bờ môi tách ra, người đàn ông mở mắt ra nhìn cô, hơi trách cứ: "Hôn mà em cũng thất thần được à."

Trái tim Lục U đập loạn nhịp, khi phục hồi lại tinh thần, vẫn cảm thấy có chút chưa thỏa mãn với hương vị vừa mới cảm nhận được.

"Em không thất thần nữa." Cô nhìn anh, dịu dàng nói: "Tam gia."

Tưởng Đạc lại lần nữa hôn cô thật sâu.

Lục U nhắm hai mắt lại, lúc này cả thế giới của cô đều bị anh xâm chiếm, cho dù là hơi thở, hay là xúc cảm, hay là tâm trí... tất cả đều là anh.

Hơi thở cô gấp gáp, giữa lúc gần gũi đan xen, cô nhẹ giọng hỏi: "Ca ca, anh rất thích em, phải không?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!