Phòng giáo vụ.
Lục U đứng cạnh cửa đã nghe thấy tiếng Chu An Ny khóc lóc kể lể, còn có một người phụ nữ không ngừng chỉ trích –
"Con gái tôi ở trường học chịu thương tổn lớn như thế, chuyện này học viện phải cho tôi một câu trả lời!"
Chủ nhiệm giáo vụ cười, bảo bà ta bớt giận.
"Trường học sẽ tăng cường an ninh, về sau tuyệt đối sẽ không phát sinh những chuyện tương tự này nữa."
"Ý của thầy à, chuyện này cứ như vậy thôi sao?"
"Cái đó..."
Chủ nhiệm giáo vụ nhìn mái tóc bị cắt mất một nửa của Chu An Ny cũng bất đắc dĩ: "Chờ Lục U đến rồi hãy nói."
Lục U đang đứng trước cửa phòng giáo vụ, hít sâu vào một hơi.
Bạn cùng phòng Tô Nhị kéo tay của cô, thấp giọng nói: "Tôi đi vào cùng cậu, để xem mấy người đó muốn làm gì!"
Lục U lắc đầu, bảo cô chờ ở cửa là được.
Tô Nhị thấy hai mẹ con nhà kia khí thế hung hăng, sợ Lục U bị bắt nạt nên lập tức gọi điện thoại cho Hạ Minh Phi, bảo anh liên hệ với "tên đầu sỏ gây tội" để tới đây giải quyết vấn đề.
Chuyện tốt quý ngài kia làm ra đừng để Lục U bị hắt nước bẩn lên người.
Lục U đi tới cửa, lễ phép gõ cửa: "Chào thầy ạ."
Chủ nhiệm giáo vụ quay đầu nhìn Lục U, nhanh chóng vẫy tay để cô đi vào: "Lục U, rốt cuộc có chuyện gì thế, em mau giải thích cho mẹ Chu An Ny đi."
Lục U cũng không hiểu chuyện gì xảy ra, cô nói: "Lúc đó em ngồi ở hàng trên, không biết vì sao tóc của Chu An Ny lại bị cắt."
Chu phu nhân nhìn Lục U, lạnh lùng nói: "Mặc dù cô không trực tiếp tham dự nhưng con gái tôi bị hại cô cũng không thoát khỏi liên quan."
Trước kia nhà họ Chu và nhà họ Lục là bạn hợp tác, đều kinh doanh về trang sức và quần áo, nhưng quy mô nhỏ hơn Lục thị rất nhiều. Sau này bởi vì Lục thị phá sản nên việc làm ăn của gia đình họ mới ngày càng mở rộng, từng bước chiếm lĩnh thị trường.
Sau khi gia đình Lục U phá sản, Chu An Ny tiểu nhân đắc chí, càng ngày càng kiêu ngạo, lúc nào cũng gây khó dễ với Lục U cả ngoài sáng lẫn trong tối.
Đương nhiên Lục U không chấp nhận lời buộc tội của bọn họ: "Bác có chứng cứ không ạ?"
Chu An Ny mang theo một tấm hình đặt trước mặt Lục U: "Đây là Tưởng Đạc phải không."
Ánh mắt Lục U nhìn vào người đàn ông trong hình.
Anh mặc một chiếc hoodie màu đen nghiêm chỉnh, chiếc khẩu trang cùng màu che đi hơn nửa gương mặt, nhìn giống như minh tinh đi ra đường.
Nhưng hai mắt lại lộ ra, ngước mắt lên nhìn camera. Nốt ruồi đỏ thẫm dưới đáy mắt vô cùng kiêu ngạo và khiêu khích.
Ngoại trừ tam gia của nhà họ Tưởng thì còn có thể là ai được nữa.
Lục U lạnh nhạt nói: "Là Tưởng Đạc cắt tóc của cậu, cậu tìm anh ấy là được rồi, tìm tôi làm gì."
"Anh ta cắt tóc tôi còn không phải vì cậu sao! Cậu có thể thoát khỏi liên quan chắc?"
"Cậu dựa vào đâu nói anh ấy là vì tôi?"
"Bởi vì lúc đó tôi..."
Chu An Ny gần như đã nói ra rằng lúc đó cô ta với bạn nhiều chuyện, toàn bộ câu chuyện đều nói xấu Lục U. Nhưng may mắn, cô ta đã dừng lại đúng lúc.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!