Chung cư của Lục U là căn hộ một phòng, màu sắc chủ đạo là trắng, xám, đen, nội thất tối giản hiện đại, trên bàn ăn có mấy tấm thảm ăn màu đậu sa được trải ngay ngắn, trên ghế salon thì đặt gối ôm họa tiết hoạt hình, trên tường thì treo một khung ảnh gia đình bốn người.
Sau khi vào nhà, Tưởng Đạc giống như một đứa trẻ hiếu kỳ, từ đồ trang trí đến khung ảnh, thậm chí ngay cả con búp bê bông trên salon anh đều muốn cầm lên nghịch.
Đây là thế giới của một mình cô, mỗi một đồ vật cô đều đã sử dụng qua, trong nhà cũng ngập tràn hơi thở của cô.
Trước đây Tưởng Đạc chưa từng tới, bây giờ mới được phép đi vào, anh hưởng thụ từng giây từng phút chìm đắm trong nơi này.
Lục U kéo Tưởng Đạc đang hết nhìn Đông lại nhìn Tây kia vào phòng ngủ, đẩy anh lên giường: "Anh tranh thủ ngủ một lát đi."
Tưởng Đạc nhanh nhẹn né tránh, không hề chạm vào mép giường, anh nói: "Anh đi tắm."
"Buổi trưa có tí thời gian thôi, tắm gì mà tắm, anh cứ để nguyên quần áo mà ngủ."
"Vẫn nên đi tắm thôi."
Giường của cô gọn gàng, sạch sẽ như vậy, anh nào dám tùy tiện nằm lên trên chứ, không đi tắm tuyệt đối không dám ngủ trên đó.
Lục U nhìn thấu suy nghĩ của anh, thế nên cô dẫn anh đến phòng tắm: "Chỉ cần tắm qua thôi, đừng gội đầu."
Trong phòng tắm tản ra mùi sữa tắm hương chanh, trên tủ bày biện các loại chai lọ khác nhau, đồ dùng của con gái, nhìn qua thì có vẻ thứ gì cũng có, đầy đủ tất cả.
Tưởng Đạc cầm các loại sản phẩm chăm sóc của cô lên, tò mò xem, Lục U giành lại cái bình nhỏ, đặt lại lên tủ: "Anh có thể bớt tò mò một chút được không."
Anh thoải mái nở nụ cười: "Tất cả của em, anh đều muốn hiểu rõ."
"Sau này sẽ để anh từ từ hiểu rõ, bây giờ anh đi tắm được không?"
"Sao em lại vội vã thế."
"..."
Lục U nhìn nụ cười không có ý tốt của anh, cô lười giải thích, xoay người ra khỏi phòng tắm, đóng sầm cửa lại.
Tưởng Đạc nhanh chóng tắm rửa bản thân thật sạch sẽ, sau đó mặc một chiếc quần đùi đi ra ngoài.
Lục U biết anh sẽ không mặc thêm quần áo vì sợ làm bẩn giường cô, cho nên cô không nói gì nhiều, chỉ là vào lúc cơ thể thiếu vải của anh đi qua trước mặt, cô cố ý quay người đi, nhìn sang chỗ khác.
Tưởng Đạc nắm chặt chăn, dùng cái chăn bông mỏng bọc mình lại, trong hơi thở đều là mùi hương của cô, thơm thơm, mềm mại.
Trong bầu không khí và cảm xúc mềm mại này, Tưởng Đạc cảm giác đầu mình bắt đầu chóng mặt, toàn thân thả lỏng chưa từng có, cơn buồn ngủ đã biến mất rất lâu từ từ dâng lên.
"Lục U."
"Lục U ~~"
Gọi hai tiếng mà Lục U vẫn không để ý anh, anh lại kéo dài thanh điệu: "U U~~"
"Cưng ~~"
"..."
Lục U đang đứng trong bếp làm cơm, trên người đeo một cái tạp dề hoa, cầm muôi vào phòng: "Không đi ngủ đi, gọi loạn cái gì đấy!"
"Có thể ở bên cạnh anh một lát không."
"Em phải làm cơm đó."
"Đi tắt bếp đi, em ở cùng anh một lát, nói chuyện."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!