Thật ra ngay từ khi còn nhỏ, trong thâm tâm Lục U luôn coi Tưởng Đạc là... vật sở hữu của mình. Bởi vì trong toàn bộ tiểu khu đại viện, không có ai đối tốt với anh, không có ai chơi với anh, ngay cả mẹ anh cũng không có, bố lại càng mặc kệ anh. Những năm tháng ấy, chàng thiếu niên anh tuấn xinh xắn lúc nhỏ chỉ tốt với một mình Lục U.
Lúc nhà trẻ tan học, mẹ Lục đi đón Lục U cũng tiện thể đón luôn Tưởng Đạc. Một tay Lục U ôm búp bê, tay kia nắm lấy Tưởng ca ca không ai cần. Thậm chí cô còn cảm thấy anh thuộc về mình giống như con búp bê trong tay, vĩnh viễn sẽ không rời đi.
Sau vụ án bắt cóc kinh khủng kia, Tưởng Đạc người ghét chó ngại, cũng dần xa cách với Lục U. Lúc ấy, quả thật cô cảm thấy khó chịu một thời gian. Sau này lớn lên, vào thời kỳ trưởng thành, đã hiểu cái gì gọi là đính ước từ nhỏ, cô lại càng ngại tiếp xúc với anh hơn.
Khi Tưởng Đạc dậy thì, bề ngoài càng lúc càng đẹp trai, đẹp đến mức khiến người ta không dám nhìn thẳng, tính cách cũng trở nên quái đản, ương ngạnh, hung hãn giống như ma quỷ.
Trong mắt cô gái ngoan ngoan như Lục U thì đây chính là hư hỏng, trở nên xấu xa rồi.
Ấn tượng sâu nhất là có một lần vào năm lớp Mười hai, cô lấy dũng khí đi tìm Tưởng Đạc nói chuyện, khuyên anh đừng tiếp tục hồ đồ như vậy nữa, phải cố gắng học tập. Khi đó người thiếu niên mặc một chiếc jacket màu đen, nghiêng người dựa vào motor, đường nét vừa lạnh vừa cứng. Anh mỉm cười, một tay đặt vào tay lái, một tay khác ôm lấy vòng eo thon gọn của hoa khôi giảng đường trường bên cạnh.
Bộ dạng phong lưu, phóng đãng lại bất cần đời.
"Tiểu Bảo Thoa, tìm anh có việc à?" Anh nhai kẹo cao su, thuận miệng hỏi cô.
Lục U nhìn cô gái trưởng thành mặc chiếc quần ngắn ơi là ngắn đứng bên cạnh anh, lời ra đến khóe miệng lại không cách nào nói ra.
Cuối cùng, gương mặt cô gái nhỏ đỏ bừng, chỉ để lại một câu: "Không có gì." Rồi siết chặt quai đeo cặp sách, xoay người chạy đi.
Phía sau truyền đến tiếng động cơ xe máy, mấy người thiếu niên lái như bay qua người Lục U, khiến cô hoảng sợ phải liên tục tránh né.
Yên sau xe của Tưởng Đạc chở hoa khôi giảng đường, cô gái ôm chặt lấy hông anh, cả người đều dính vào lưng anh.
Bắt đầu từ ngày đó, Lục U đã hiểu người thiếu niên quái gở, bướng bỉnh trước đây đã không còn là thứ mà cô có thể sở hữu được nữa. Bên cạnh anh đã bắt đầu nhộn nhịp lên rồi.
Sau này, tên nhóc Tưởng Đạc hồ đồ làm giáo viên nhức đầu kia vừa hót một tiếng đã khiến mọi người kinh ngạc, vừa thi đại học đã giật được thủ khoa của tỉnh. Lúc này mọi người mới phát hiện ra, đứa con riêng từ nhỏ đã bị bắt nạt, bị đối xử không công bằng có thiên phú và IQ vượt trội đến thế nào.
Tất cả mọi người đều cho rằng anh sẽ ghi danh vào Thanh Hoa, Bắc Đại, dù sao thành tích như vậy thì anh có thể chọn lựa bất kỳ trường nào ở trong nước. Ấy vậy mà anh lại học cùng trường với tiểu thanh mai của mình. Vậy nên ai nấy đều đoán rằng mối thông gia của hai nhà Tưởng Lục không chừng sẽ tu thành chính quả, dù sao hai người từ khi còn bé đã tốt như vậy.
Chỉ là, không bao lâu sau Lục U có bạn trai.
Không bao lâu sau, Tưởng Đạc đạt được offer của Đại học Maryland chuyên ngành Tội phạm học, vừa đi là đi cả mấy năm, chưa từng trở lại.....
Gió đêm thổi tóc Lục U bay phấp phới, giúp cô tỉnh lại từ trong kí ức. Cô và Tưởng Đạc nhìn nhau vài giây, không nói câu nào.
Tận sâu trong đôi mắt, Tưởng Đạc vẫn đang kìm nén cảm xúc, Lục U cũng không phải không có, trong lòng cô rất tủi thân, lúc vừa nhìn thấy Tưởng Đạc... lại hơi không kiềm chế được.
Anh vừa đi là đi nhiều năm, thậm chí ngay cả điện thoại cũng không gọi cho cô.
Một lát sau, Lục U chỉ chậu hoa lan anh đang ôm trong tay kia, hỏi anh: "Tưởng Đạc, đây là bạn mới của anh à?"
Khóe miệng Tưởng Đạc cong lên, gằn từng chữ một: "Bạn... gái... mới."
"À, thế... chúc mừng."
"Cảm ơn."
Cây hoa lan vừa sang và quý nằm trong lồ. ng ngực thoạt nhìn rộng rãi, rắn chắc của anh càng thêm vẻ mềm mại, yêu kiều. Đúng là giống bạn gái lắm.
"Anh phải đối tốt với người ta đấy."
"Ừ, anh sẽ thương cô ấy."
Hạ Minh Phi đứng bên cạnh nghe cuộc đối thoại của hai người mà... cạn lời! Hai người có thể tìm thứ gì đó để nói được không.
"Nghe nói em bị cắm sừng rồi?"
Lục U nhìn về phía Tưởng Đạc, cuối cùng cũng tìm thấy chút mùi vị quen thuộc bên trong giọng điệu trêu chọc của anh. Cô thản nhiên đáp: "Đúng thế, em chia tay rồi."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!