Chương 27: Hòa giải

Vũ hội hóa trang của ICLO đã bắt đầu, những người trong giới thượng lưu có mặt ở đây đều mặc lễ phục theo phong cách độc đáo, nối đuôi nhau đi đến sảnh vũ hội trên tầng thượng.

Tưởng Tư Địch bưng ly rượu, đứng trong sảnh vũ hội do dự trong chốc lát, chị ấy nhìn xung quanh nhưng không thấy bóng dáng Lục U đâu cả.

Có lẽ... là bỏ cuộc rồi nhỉ.

Thật ra chị ấy rất thích tính cách quật cường của Lục U, chẳng qua, ai bảo con bé gặp phải tai họa như Tưởng Đạc.

Lúc này, một khúc dương cầm êm tai truyền tới. Mặc dù tham gia tiệc rượu với tư cách là một nghệ sĩ dương cầm bán thời gian, nhưng khí chất khi khoác lên mình bộ vest trắng của cậu nhóc vẫn rất nổi bật giữa một dàn người mẫu nam của ICLO.

Nói về phương diện đàn dương cầm, Tưởng Tư Địch khá am hiểu, cũng rất có hứng thú, trong nhà có đầy đủ các loại băng cát sét và đĩa nhạc, đây cũng xem như là sở thích cá nhân của chị ấy.

Cho nên chị ấy có thể nghe ra được, trình độ của Lục Ninh rất cao, đầu ngón tay nhún nhảy rất nhanh, tình cảm đắm chìm, kỹ xảo được dùng vô thức... Hoàn toàn không phải trình độ mà một cậu nhóc ở độ tuổi này có thể đạt tới.

Nhà họ Lục... đúng là ngọa hổ tàng long.

Tưởng Tư Địch đi tới bên cạnh đàn dương cầm, đặt ly cocktail lên trên mặt đàn, đồng thời thả mấy tờ tiền màu đỏ vào trong hộp của cậu.

Lục Ninh lễ phép gật đầu với cô: "Cảm ơn."

Tưởng Tư Địch tò mò hỏi: "Biết "Rondo in c Minor Op.1" của Sô

-panh không?"

"Biết ạ."

"Đàn một đoạn đi."

Đầu ngón tay Lục Ninh rất nhanh cử động, không hề ngừng lại mà có thể chuyển đổi giữa hai bài hát một cách dễ dàng, đây cũng coi như bài kiểm tra kỹ thuật của nhạc công.

Tưởng Tư Địch nghe tiếng đàn dương cầm lưu loát truyền tới, càng nhận ra cậu nhóc trước mặt này thực sự không đơn giản.

"Rondo in c Minor Op.1" của Sô

-panh được mệnh danh là khúc chặt tay, độ khó vô cùng cao, nhưng Lục Ninh lại rất thành thạo, xử lí dễ dàng, không hề có một lỗi sai nào.

"Em luyện đàn bao nhiêu năm rồi?"

"Từ bé đã luyện rồi ạ, nhưng hai năm qua đã ngừng." Lục Ninh giải thích: "Đàn dương cầm trong nhà bán rồi, chỉ có thể vào phòng âm nhạc của trường luyện một chút sau khi học xong."

"Không tồi đâu, nghe nói năm nay em vừa thi xong, tương lai muốn làm nghệ sĩ dương cầm không?"

"Không muốn ạ." Lục Ninh không chút nghĩ ngợi: "Em định đăng kí vào ngành Luật để làm luật sư gì gì đó."

Tưởng Tư Địch khó hiểu: "Em thích làm luật sư sao?"

"Không thích ạ." Lục Ninh đáp tỉnh bơ: "Học dương cầm rất tốn kém, nhà em không kham được, nghe nói học luật xong ra trường có thể kiếm khá được."

Tưởng Tư Địch cười cười: "Muốn kiếm tiền không dễ đâu, vào giới giải trí làm nghệ sĩ đi, có thể kiếm được nhiều tiền hơn luật sư đấy."

Lục Ninh mới ngẩng đầu lên nhìn cô: "Làm nghệ sĩ, nghe nói rất tốn tiền."

"Nếu cậu làm kiểu minh tinh phú nhị đại không có chí tiến thủ, không có thành tựu thì đúng là rất tốn tiền, nhưng cậu có tài đàn dương cầm, nhất định giọng hát cũng không quá tệ, hơn nữa với giá trị nhan sắc của cậu, cố gắng luyện tập, không chừng có thể nổi tiếng thật đấy."

"Thật ạ?"

Thật ra Tưởng Tư Địch cũng chỉ thuận miệng nói vậy thôi, nhưng cô nhìn ra Lục Ninh thật sự đã động lòng rồi.

Thằng bé này đang đứng giữa ngã tư đường của cuộc sống, phải cân nhắc giữa gánh nặng gia đình và sở thích của bản thân, chỉ cần đi sai đường là không có cơ hội bắt đầu lại.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!