Chu An Ny hối hận xanh ruột, tại sao cô ta lại có một đồng đội heo như thế.
Vào lúc cô ta đang yên tâm để Lục U và Tưởng Đạc vào phòng mình tìm kiếm "chứng cứ phạm tội", Chu Mỹ Cầm ở phòng là ủi lại có tật giật mình, len lén kiểm tra trong ngăn kép của tủ bát xem váy còn ở bên trong hay không.
Nhưng bà ta lại không ngờ rằng, Tưởng Đạc lại cho người ở lại, bắt quả tang tại trận.
Hiện tại người và tang vật đều tìm được rồi, chiếc váy đang đặt trong phòng là ủi.
Chu Mỹ Cầm đã sớm hoảng hốt, hối hận nói hết mọi chuyện ra, nói Chu An Ny dùng tiền thuê bà ta ra sao, dùng năm mươi nghìn để bà ta nghĩ cách xử lý cái váy kia.
Ban đầu Chu Mỹ Cầm vẫn hơi lo lắng, nhưng sau bà ta lại nghĩ, cái váy cũng chẳng đáng bao nhiêu tiền, cùng lắm thì bồi thường mười nghìn, bà ta vẫn có thể nuốt được bốn mươi nghìn.
Có điều bà ta lại không nghĩ tới, chỉ là một cái váy thôi mà, người mất lại không buông tha như vật quý hiếm gì không bằng, làm ầm chuyện này lên như vậy.
Trước đó Chu An Ny bảo bà ta đốt hoặc ném cái váy này đi, đừng để lại chứng cứ, nhưng bà ta vì tham chút lợi nhỏ nên mới giấu cái váy này đi, chuẩn bị sau khi xuống thuyền sẽ lén mang đi.
Vừa rồi thừa dịp mọi người vào phòng Chu An Ny tìm đồ, bà ta hoảng loạn muốn tiêu hủy chứng cứ, lại không ngờ bọ ngựa bắt ve, chim sẻ ở phía sau, Tưởng Đạc đã sớm sắp xếp người để bà ta "tự chui đầu vào lưới".
Vẻ mặt Chu Mỹ Cầm đau khổ khai ra toàn bộ sự việc. Sắc mặt Chu An Ny tái nhợt, lạnh run.
Cô ta biết chuyện ăn cắp đã bại lộ thì hậu quả sẽ cực kỳ nghiêm trọng.
Nếu Lục U báo cảnh sát, rất có khả năng cô ta không thể đi học được nữa, sẽ bị nhà trường thẳng tay đuổi học.
"Lục U, tôi... tôi chỉ đùa với cậu một chút thôi." Cô ta kéo lấy tay áo Lục U, cố tỏ ra thoải mái nói: "Cậu đừng coi là thật nhé, không ai muốn trộm đồ của cậu thật đâu, ai mà lại thiếu một bộ lễ phục chứ, đùa cho vui thôi mà."
"Đừng nói là đùa cho vui, trộm chính là trộm." Lục U hất tay cô ta ra, đi tới cầm váy lên.
Chu An Ny khó khăn gượng cười: "Không phải đã tìm được váy của cậu rồi sao, ai cũng không động vào nó, đang êm đẹp, sao cậu cứ phải cắn chặt không buông tha cho người ta thế."
Nhưng, khi Lục U lật mặt trái của lễ phục ra, không ngờ lại thấy một mảng lớn bị lem mực đen.
Đầu cô ong ong, tay không nhịn được run rẩy.
"Êm đẹp?" Một tay Lục U tóm lấy cổ áo Chu An Ny: "Cô nói cho tôi biết thế này gọi là êm đẹp à!"
Chu An Ny nhìn thấy phía sau chiếc váy trắng kia bị nhuộm một mảng đen, quay đầu nhìn Chu Mỹ Cầm tức giận nói: "Là bà làm sao?"
Chu Mỹ Cầm lạnh run, nhỏ giọng đáp: "Lúc tôi vừa giấu váy thì mấy người đó không nói lời nào đã vào đoạt lại, không cẩn thận làm đổ thuốc nhuộm."
Loại thuốc nhuộm này trong phòng là ủi rất nhiều, màu nào cũng có, dùng để sửa chữa các loại quần áo có màu sắc khác nhau của khách hàng.
Chu Mỹ Cầm lại đổ loại thuốc nhuộm này lên váy của cô, mặc dù hiện tại đã tìm lại được, nhưng bởi vì loại thuốc nhuộm này không thể giặt sạch, nên cái váy cũng bị hủy rồi!
Sắc mặt Lục U tái nhợt, run rẩy cầm điện thoại lên, gọi 110 báo cảnh sát.
Rất nhanh sau đó, cảnh sát ngồi ca nô chạy tới, sau khi hỏi rõ tình huống thì đưa hai đầu sỏ gây tội đi.
Lúc đầu Chu An Ny nghĩ một bộ quần áo thôi mà, dựa theo tính cách bánh bao của Lục U, cô cũng sẽ không làm to chuyện. Không nghĩ tới lần này cô lại thực sự báo cảnh sát.
Việc này sẽ khiến cô ta bị lưu lại hồ sơ, bên phía trường học nhất định cũng xử lý nghiêm.
Chu An Ny sợ quá mà bật khóc, bắt lấy tay áo Lục U, khóc lóc cầu xin cô mở cho cô ta một con đường.
"Nể tình chúng ta đã quen biết từ nhỏ, tha cho tôi một lần đi, tôi không dám nữa đâu."
Sắc mặt cô ta trắng bệch, không còn chút huyết sắc nào, nhìn qua có vẻ sợ thật.
Mặc kệ bối cảnh gia đình thế nào, ăn cắp chính là hành vi trái pháp luật, vào đồn cảnh sát sẽ lưu lại hồ sơ, cái này sẽ trở thành vết nhơ cả đời cô ta.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!